Thứ Năm, 19 tháng 9, 2019

Được là con người thật của mình mới là hạnh phúc, dù đi cùng có là ai????


               Lâu lắm rồi mới lại vào blog, kể từ cái m7.3.2018.
               1,5 năm trôi qua thật nhanh. Nhiều thứ cảm xúc thăng trầm đã qua, đang nhìn lại xem đọng lại những gì???
              Vợ chồng lại vì cái lý do không đâu võ mồm với nhau. Cũng là lâu lắm rồi mình không còn rơi nước mắt vì chồng. Mọi thứ nuốt hết vào trong lòng và trở lên lãnh cảm. Đã nhiều lúc mình tự lừa dối bản thân rằng mình đang rất hạnh phúc, ba đứa con khỏe mạnh, lanh lợi, xinh xắn, đáng yêu, chồng hiền hậu chịu khó. Nhưng có ai biết trong lòng đang ngổn ngang điều gì, trên vai đang phải gánh những gì và trong não đang nặng nề những vấn đề chi. Đã có lúc mình lừa dối bản thân rằng mình đang rất hạnh phúc vì có được công việc tốt, thu nhập tốt, lại bán hàng online mát tay, anh chi em bạn bè đồng nghiệp quý mến. Đã có lúc mình lừa dối bản thân, rằng cứ cố gắng là mọi thứ sẽ qua đi, thời gian sẽ làm lành những tổn thương trong lòng phải chịu đựng bấy lâu. Đã có lúc mình tự lừa dối bản thân rằng chồng mình sẽ thay đổi, sẽ nhìn nhận một cách tích cực hơn về những cố gắng của mình. Và rồi năm tháng dần qua, năm tháng sẽ là liều thuốc quý giá hàn gắn mọi rạn vỡ trong lòng mình
               Hôm nay ngày 19.09.2019 là ngày những giọt nước mắt cuối cùng của mình rơi vì những câu nói xúc phạm đến tâm can của chồng. Mình ngộ nhận ra 1 điều liệu những cố gắng của mình là vì điều gì. Với mình, không còn yêu thì vẫn có thể sống chung được miễn là còn tôn trọng nhau. Còn ngay cả tôn trọng nhau cũng hết thì chỉ có đường ai nấy đi
              Đối với mình, hai năm từ 29/3/2017 đến 31/12/2018 là quãng thời gian khủng khiếp nhất trong cuộc đời không bao giờ muốn nhắc lại. Đó là lúc mình sinh con và trải qua 20 tháng sống cùng với mẹ chồng. Không phải vì chăm ba con vất vả quá mà mình nói vậy, mà cũng trong khoảng thời gian này sống chung này mình mới thực sự biết được con người thật của những người xung quanh mình. Tin mình đi, khi chưa có đứa trẻ nào mọi sự trở lên tốt đẹp, ít mâu thuẫn. Ai đó vẫn có thể đeo trên mặt thứ mặt nà phù phiếm ít người nhận ra. Đạo đức á, chân thật á, thương á, yêu á.... Chả có lẽ nào những thứ đó là thật cho đến khi những đứa con, đứa cháu ra đời. Chỉ có thể là thứ mặt nạ chưa được lột ra nên mới có sự nhầm lẫn này mà thôi. Khi lột mặt nạ ra rồi mới tóa hỏa mọi thứ chỉ là giả tạo, đạo đức giả, lừa lọc, độc ác, nhẫn tâm.... 

              Mình không phải con người tham vọng. Mình có thể thuộc tuýp cổ hủ so với chúng bạn, luôn nghĩ phụ nữ không nên quá giỏi, không cần kiếm nhiều tiền và càng không nên trở lên mạnh mẽ... Thế nhưng điều gì đã khiến mình trở thành con người đối ngược. Phải chăng chính từ sự độc ác, cay nghiệt, thờ ờ, bỏ rơi... của mẹ chồng và chồng. Nếu không mạnh mẽ, bản lĩnh thì có thể 2 lần dại dột đó đã cướp đi tính mạng của mình. Giờ thì làm sao mình có thể bên cạnh con mình, nhìn chúng lớn lên từng ngày, nhìn chúng thay đổi từng ngày. Cứ nghĩ là nụ cười của con là ánh sáng cho cuộc đời mẹ, xóa nhòa tất cả mọi sự buồn đau, tủi hờn, vất vả mà mẹ phải gánh chịu. Cảm ơn mẹ chồng, cảm ơn chồng đã thực sự ĐỘC ÁC và VÔ TÂM để mình có được sức dẻo dai như ngày hôm nay. Mình đã sẵn sàng tâm lý đón nhận mọi thứ khi ly hôn. Vất vả lắm nhưng trên cuộc hành trình đó sẽ có mình và các con của mình, như vậy là hạnh phúc rồi.
             Tối nay bố mẹ gọi nhỡ cho con nhưng trong lòng không vui nên con xin phép không gọi lại. Con thực sự xin lỗi bố mẹ vì con sẽ làm cho bố mẹ buồn lòng khi ly hôn, con sẽ không còn là đứa con gái có thể làm cho bố mẹ tự hào về con nữa. Nhưng con vẫn làm thế vì con chỉ có 1 cuộc đời, con cần sống cho bản thân mình nữa thay vì phải sống cho cuộc đời người khác. Con nghĩ con nên là chính mình, sống với những thứ cảm xúc thật của bản thân, mệt là nghỉ, không cần thiết thì buông bỏ chứ không nên lúc nào cũng cố gồng mình lên để diễn cho ai xem.  Mẹ xin lỗi các con vì mẹ đã cố gắng trong hơn 2 năm qua nhưng mẹ có thể sẽ không cố gắng nổi nữa trong việc giữ gìn mái nhà trọn vẹn cho các con. Mẹ luôn nghĩ nếu mẹ không cảm thấy thanh thản và hạnh phúc thì làm thế nào mẹ có thể làm cho các con vui vẻ, hạnh phúc theo được. Có thể bố mẹ sẽ ly hôn, cả nhà mình sẽ không sống cùng với nhau nhưng mỗi khi gặp lại vẫn giữ lại những hình ảnh tốt đẹp trong mắt nhau. Còn hơn cứ có gắng níu kéo, chói chặt nhau để mâu thuẫn càng lớn các con sẽ không được gì ngoài thấy những lời cãi vã, qua lại hay lạnh nhạt. Khi nào đủ lớn các con sẽ hiểu cảm nhận của mẹ. Và mẹ tin các con sẽ hiểu và thông cảm cho quyết định của mẹ.
             Mai và ngày kia mẹ phải lên HN học theo yêu cầu của công ty. Đây là lần đầu mẹ đi xa nhà và đêm không ngủ cùng các con. Mẹ sẽ không khỏi nghĩ về điều không vui này. Mẹ sẽ cố gắng cân bằng cảm xúc để không ảnh hưởng đến việc học tập. Các con ở nhà ngoan nhé, tối thứ 7 mẹ sẽ lại về với các con. Mẹ sẽ cố gắng luôn giữ nụ cười thật tươi bên cạnh nụ cười của các con 

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

ĐI LỄ ĐẦU NĂM 2018 (LẦN ĐẦU TRỐN CON )

Thứ 4, ngày 07/03/2018
Không hẹn mà nên. Mấy anh chị e trong phòng tổ chức đi lễ đầu năm, chanh thủ buổi trưa không có nhiều thời gian nên chỉ đi những nơi gần gần. Mình cũng bon chen đi cùng. Nghĩ đi nghĩ lại thì con Tút mấy hôm mẹ về cũng không chịu ti. Mà mình thì có quá ít cơ hội để đi ra ngoài. Trong lòng đang có nhiều điều bất an muộn phiền, muốn đi chùa cầu an lâu lắm mà chưa đi được. Hơn hai năm kể từ ngày dập dạp chuẩn bị làm TTON, hôm nay mẹ mới tung tẩy chút. Mặc dù rất vội vàng nhưng được đi lễ đền /chùa làm cho mình tĩnh tâm hơn, tâm hồn trở lên dịu nhẹ hơn. Thích cái cảm giác yên tĩnh, yên bình, thanh tịnh.
Đi lễ không cầu xin gì hơn ngoài sức khỏe và bình an , thuận hòa cho cả gia đình.
Thực sự trong lòng có nhiều phiền muộn lo lắng mà khó có thể giãi bày cùng ai. Những suy nghĩ trong đầu đáng lẽ nên phải chấm dứt và bị dập tắt nhưng càng ngày nó càng giấy lên trong lòng mình. Cứ lang thang theo những dòng suy nghĩ không đâu vào đâu rồi tự hỏi " Mình có đúng hay sai"? Liệu có còn con đường nào tốt hơn cho mình? Đang sống như mình liệu có bị gọi là "lãng phí" tuổi thanh xuân ? hay là hi sinh vì gia đình, vì con cái?
Càng nghĩ càng thấy phức tạp, không giải quyết được vấn đề gì, chỉ thấy đau đầu. Muốn nổ tung mà lại phải làm như là bình yên. Hay là bình yên ( thờ ơ) để chuẩn bị sắp cho trận giông bão lớn?
Trong con người mình nhiều lúc hỗn độn, hai mặt xấu / tốt , ích kỷ/ bao dung cứ đan xen, đấu tranh lẫn nhau. Chưa biết cái nào thắng cái nào thua, bỏ cái nào theo cái nào?
Mình mất ngủ, hầu như chưa tối nào đi ngủ trước 23h mặc dù Tút ngủ lâu rồi. Cái suy nghĩ về hai từ "Ly hôn" chưa bao giờ xuất hiện nhiều trong đầu như hai tháng gần đây. Nếu hai vợ chồng cứ lạnh nhạt cho qua ngày thì liệu con cái có được yên vui, gia đình được êm ấm hay không? Chả lẽ cuộc đời mình lại kết thúc ở tuổi 30? mình có quyền ích kỷ cho bản thân vì ai cũng chỉ có một cuộc đời/ một lần thanh xuân, nếu để nó trôi đi một cách nhàm chán thì thật uổng phí? chuỗi ngày còn lại sẽ sống trong tẻ nhạt. Xác định thế vì chồng đi xa, ở nhà với bố mẹ chồng thì cũng như nuôi con một mình. Chi bằng nuôi con một mình thật luôn?
Nhưng cũng có một ý nghĩ khác song song: cứ cố nhẫn nhịn rồi mọi chuyện sẽ khá hơn, đến lúc nào đó chồng sẽ đối xử khác với mình, như thế cũng có thể ở chung với 3 đứa con mà không bị chia cách. Mình sẽ tìm niềm vui khác cho bản thân, không quan tâm gì ngoài 3 đứa con. Blabalalala---
Nhiều lúc mình cứ ngơ ngơ ngác ngác, không biết mình đang chờ đợi gì, cần gì/phải làm gì?
Kiểu như trơ cảm xúc/ lãnh cảm gì đó. Trong lòng có nhiều cảm xúc tốt đẹp (trước đây) giờ đã chết/hết ....v.v.v.vv
Up mấy cái ảnh đánh dấu ngày trở lại NWF. Cầu cho một năm đầy sức khỏe, bình an. Hi vọng một năm mới thật suôn sẻ cùng các đồng nghiệp. Không biết có còn được gắn bó với nhau lâu nữa không? vì dịch vụ đang tiếp nhận khoản làm thủ tục ngoài hiện trường, chị Trung và Hùng cũng hết tháng 3 là nghỉ hẳn. Anh Hải/A Thành chưa biết có ở lại bao lâu? Cầu chúc cho mọi người một năm thành công với những dự định riêng. Biết ơn tất cả vì những khoảnh khắc đẹp bên nhau
Đi lễ từ 11h-14h00, vừa về chỗ thì chị Hương Pim được tăng lương. Bất ngờ quá vì mình được tăng nhiều nhất 1.5tr/tháng. Vậy là tổng lương 9.8tr/tháng, thấy xứng đáng với lỗ lực của mình 3 năm qua. Quả là được ưu ái vì trong thời gian nghỉ dài 3 tháng bầu+ 11 tháng sau sinh mà vẫn được sếp lưu tâm cân nhắc. Tự nhủ sẽ cố gắng hơn nữa để làm tốt công việc được giao.
Điểm đến đầu tiên- Chùa Tháp, đường lên chùa Tháp vòng vèo uốn lượn. Lần đầu sau sinh được đi đường có độ cao/ đọ vòng vèo thế này, mình bị chóng mặt. Cảm giác như say sóng, đến mức vừa xuống xe phải vịn vào lancan coi xe. Nhưng không khí trong lành, mát mẻ và yên tĩnh đã làm cho mình nhanh chóng khỏe lại. Thật vui vẻ.

Điểm thứ 2 là đền Bà Đế, giáp biển Đồ Sơn.


Điểm thứ 3, cũng là cuối cùng là chùa Hang. Chùa làm bằng gỗ, một phần dựa lưng vào núi .




Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

BỐ MẸ VUI LẮM KHI CON YÊU VỀ BÊN!!!!!!!!!! :D

Thứ 5, ngày 12/01/2017 ( tức ngày 15/12/2017 âm lịch)
Các con yêu của mẹ tròn 20 tuần!
Thực sự đến bây giờ mẹ vẫn chưa hết ngỡ ngàng, vui sướng vì biết các con đã đến bên bố mẹ
Năm vừa qua là một năm rất dài ( trong hành trình tìm các con), nhưng cũng rất ngắn ( cho những kế hoạch riêng của bố mẹ). Một năm đầy cố gắng, lỗ nực, vất vả nhưng tràn ngập niềm vui.
Có những lúc mẹ tưởng như kiệt sức, không thể đi hết hành trình và mất phương hướng. Nhưng cũng rất may là bố lúc nào cũng ở bên cạnh, động viên, cổ vũ tinh thần cho mẹ, dắt mẹ vượt qua những mệt mỏi, chán nản để có được các con như bây giờ.
Rất khó có thể nói hết những cảm xúc của một năm vừa qua bằng lời nói, bằng chữ nghĩa, bằng hình ảnh..vvv. Chỉ biết là giờ mẹ rất vui, vì các con đang lớn dần lên trong cơ thể mẹ. Và mẹ có thể làm mọi việc để bảo vệ các con.
Trong chặng đường 4 năm đi tìm các con, không ít lần nước mắt mẹ rơi, à không cả nước mắt của bố nữa. Trải qua nhiều lần khám, xét nghiệm ..vvv, mẹ vô cùng mệt mỏi. Nhiều lần muống buông xuôi, mặc cho đến đâu thì đến. Thất vọng hết lần này cho đến lần khác... Mẹ không còn muốn nhớ về quãng thời gian ấy... Có chăng, mẹ chỉ nhớ đến những cái nắm tay của bố lúc cùng mẹ đi khám, những cái ôm thật chặt để động viên tinh thần, những lần bố lau nước mắt cho mẹ, cả những tiếng thở dài và những giọt nước mắt trong đêm mà không dễ gì nhận thấy của bố...
Tất cả đều đã qua rồi, chỉ còn lại trước mắt là tương lai của các con. Bố mẹ mong mỏi lắm đến ngày các con chào đợi. Hồi hộp, hi vọng và cả lo lắng nữa. Giờ mẹ chỉ cần các con ra đời khỏe mạnh là mẹ mừng lắm. Mọi gánh nặng khác sau này, gia đình mình sẽ dần dần thu xếp. Cố gắng sẽ vượt qua được.
Không phải dễ dàng gì khi phụ nữ có thai, ốm nghén, mệt mỏi,cả về gánh nặng kinh tế nữa. Nhất là đối với trường hợp hiếm muộn như bố mẹ, thuốc thang chạy chữa và làm TTON vô cùng tốn kém. Lại thêm mang thai 3 e bé cùng 1 lúc, cơ thể chịu nhiều sức ép, cả tinh thần cũng vậy. Mẹ ốm nghén hết 19 tuần, trong đó 3 tháng đầu là mệt mỏi nhất, không ăn không ngủ được, chỉ nôn và đau đầu, nằm 1 chỗ. Mẹ phải nghỉ làm 3.5 tháng. Giai đoạn này khó khăn lắm, mẹ đã cố gắng vượt qua.
Chưa một lần nào mang thai, cho đến khi  mẹ có các con, cảm giác thật là khó tả. Mệt nhưng thấy vui và ấm áp vô cùng. Vì mẹ biết mẹ vì cái gì mà phải chịu đựng hết vất vả, nhọc nhằn. Bố các con cũng vất vả lắm, cứ chạy qua chạy về với mẹ mặc dù công việc ở xa và điều kiện đơn vị không cho phép về thường xuyên. Mẹ thấy hạnh phúc khi được cả ông bà nội ngoại và tất cả cô dì chú bác, anh chị em quan tâm đặc biệt. Bà ngoại còn ra ở cùng mẹ để tiện chăm sóc.
Chỉ còn nửa thảng nữa là tết, cảm giác rộn ràng hơn mọi năm rất nhiều. Còn gì thiêng liêng hơn, vui sướng hơn khi mà trong cơ thể mẹ có 3 con. Năm nay là cái tết thứ 5 mẹ làm dâu, cũng là cái tết đầu tiên mẹ không thể thực hiện nghĩa vụ như những năm trước. Nhưng mẹ chắc rằng cả ông bà, bố con và mọi người đều mừng vui hơn những năm trước rất nhiều. Đơn giản vì có sự hiện diện của các con
Bằng lỗ nực của bố mẹ, bố mẹ đã mua được mảnh đất 66m2 để sau này gia đình mình làm nhà, sẽ có chỗ ở ở HP, không còn phải đi thuê. Và cũng bằng lỗ nực, bố các con mặc dù phải nghỉ nhiều ngày để đi khám với mẹ, chăm sóc mẹ nhưng cũng đã vào Đảng và được danh hiệu chiến sĩ thi đua 2016 và thăng quân hàm thượng úy trước 1 năm. Nhưng không điều gì to lớn và quý giá hơn việc bố mẹ có 3 con.
Phải nói là duyên phận, lúc mong thì chả thấy, mà có lúc tránh cũng không được. Chặng đường tìm con của bố mẹ sẽ không biết đến khi nào mới có kết quả nếu như bố mẹ không được bác Dương giới thiệu sang TTCN phôi- HVQY 103 để chữa trị. Lúc bác sỹ Lâm, GD trung tâm đưa cho bố mẹ 2 lựa chọn, mẹ đã chọn TTON là phương pháp tân tiến nhất hiện  nay. Mẹ đã khóc nhiều vì nghĩ bố mẹ phải đánh cược rất nhiều cho lựa chọn này. Nhưng bố bảo mẹ phải tin tưởng vào bác sỹ. Và bố mẹ đã làm được kỳ tích. Cả việc lựa chọn để lại cả 3 con, cũng là một sự mạo hiểm rất lớn. Mỗi lần đi khám, bác sỹ ở đâu cũng hỏi mẹ câu hỏi giống nhau " Tại sao lại để cả 3? không bác sỹ nào tư vấn cho vợ chồng em à? Em không đi tham khảo ý kiến của ai à?" Mẹ chỉ biết cười và im lặng vì đó là lựa chọn của bố mẹ. Không mong mỏi gì hơn việc các con chào đời mạnh khỏe.
Giờ việc duy nhất mà mẹ làm được là làm thế nào ăn ngủ nghỉ nhiều và đủ chất để các con khỏe mạnh, phát triển thôi. Các con ở trong bụng lâu ngày nào là an toàn ngày đó.
Bác sỹ bảo mẹ chỉ 32-34t là sẽ sinh, tức là các con sinh non hơn 1 tháng tuổi. Mẹ lo lắng lắm nhưng phải chấp nhận thôi. Mẹ tin là cả nhà cùng cố gắng thì mọi chuyện sẽ ổn. Mẹ cầu mong bố các con được ở nhà với 4 mẹ con cho đến khi mẹ sinh các con ra đời.
Các con yêu của mẹ, hãy cố gắng ngoan ngoãn ở trong bụng mẹ đến lúc nào thích hợp thì hãy ra ngoài nhé :D