Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Mắm tôm!

Bắt đầu thế nào nhỉ?
Thế này vậy. Hồi mình còn bé, có rất nhiều thứ mình không thể ăn được/không dám ăn/không muốn ăn. Đặc biệt là các loại mắm. Đặc biệt hơn nữa là mắm tôm. Mà nhà mình thì lại rất hay ăn mắm tôm. Vì cả nhà thích ăn đậu rán.
Nick D.
Mình thì không thích một chút nào. Mình nghĩ là cái thứ mắm đó, cái mùi thật là kinh chết đi được, mà nhìn thì lại đâu có gì hấp dẫn lớn lao đâu cơ chứ. Thật không hiểu nổi cả nhà mình có thể thích nó ở cái điểm nào chứ?
Mẹ mới bảo: "Con cứ ăn thử đi, ngon lắm!"
Mình mới đáp: "Không, không muốn ăn đâu!"
Mẹ lại (dịu dàng) nói: "Nhưng đậu rán phải ăn mắm tôm mới ngon!"
Mình mới lại đáp: "Đậu ngon thế này, ăn không đã ngon rồi mà!"
Mẹ (đã gần hết dịu dàng) mới nói: "Mẹ hỏi con, cái việc ăn là một trong những việc làm cơ bản nhất, chưa kể con không ăn là con không sống nổi rồi. Thế mà con còn kén chọn, còn không muốn, còn không dám, thì đến lúc con lớn lên, cứ việc gì mà không vừa ý là con không làm à? Làm người đâu có dễ như thế nhỉ?"
Lúc đó nói thật, mình cũng không hiểu ý mẹ cho lắm. Nhưng chỉ cảm thấy, có vẻ mẹ rất muốn mình thử và mình thì không muốn mẹ phật lòng. Nên nhắm mắt thử.
Chạm vào đầu lưỡi là cái vị mằn mặn, chua chua. Nhưng không có gì khó chịu. Thế rồi khi vào đến trong miệng, mũi ngửi thấy một mùi thơm nồng, hăng hăng và trào vào trong cổ họng là một hỗn hợp của rất nhiều vị khác nhau - ngọt, chua, cay, mặn, chát - vị nào cũng thật gắt, nhưng lại hòa quyện thành một cảm giác đậm đà rất thú vị.
Ngon rùng mình. Và mình nghiện mắm tôm từ hôm đó. Giờ cứ nghe thấy cái tên, ngửi thấy cái mùi là lòng chộn rộn. Thèm lắm.
Ngày hôm đó, mẹ đã không chỉ dạy cho mình ăn mắm tôm, mẹ còn dạy cho mình một bài học lớn: cái ấn tượng ban đầu chẳng có nghĩa lí gì cả, và đừng bao giờ để bị đánh lừa bởi một ấn tượng ban đầu không tích cực, bởi đằng sau nó có thể ẩn chứa biết bao điều thú vị.
Thời gian trôi qua, mình vẫn ăn mắm tôm, và có thêm những người bạn. Rồi mình gặp và trở nên thân thiết với một cô em gái.
Cô em gái này có vẻ mặt lạnh lùng, đôi khi là thờ ơ, thỉnh thoảng là u sầu. Tính cô thì chua ngoa, đanh đá, ghê gớm thì xứng đáng với danh hiệu Nữ hoàng đá đểu và chọc ngoáy miền Bắc. Ai gặp cô này lần đầu mà không cẩn thận, để cô nổi hứng chọc ngoáy thì chắc khóc thét chạy mất dép.
Thế nhưng mình thân với cái cô em này đã mấy năm nay rồi. Yêu quí nhau ghê lắm. Bởi vì, đằng sau cái khuôn mặt lạnh lùng hay thờ ơ kia là một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế, kèm thêm một sự dịu dàng và ngọt ngào đến... sún răng.
Thế nhưng cái cô này mới thật là lạ lùng. Ngay cả lúc cô đang quan tâm và yêu thương người khác bằng sự ngọt ngào của mình, cô cũng phải thể hiện với cái thái độ, hoặc là dửng dưng, hoặc là chao chát với những phê phán, hay là chua ngoa với những lời lẽ thật khó nghe. Giống như là một sự thử thách, chỉ những ai có thể chịu đựng được và vượt qua cái bức tường thái độ đầy chông gai ấy, thì mới đáng được cô yêu thương. Bởi khi cô đã yêu thương, thì yêu thương hết mình và cái cảm giác được đón nhận tấm lòng của cô em thì thật là khoan khoái.
Hiếm hoi lắm mới tìm thấy ở em một nụ cười, hay những giây phút dịu dàng thuần khiết.
Có lần, mình thấy em bắt nạt người ta, ghê gớm quá thôi, mình mới bật cười mà nói: "Em cứ như cái con mắm tôm ý". Lời nói thì bâng quơ, mà nghĩ lại, kể ra cũng có những điểm đúng.
Bởi vì em chẳng thèm mời chào ai lại gần em, giống như món mắm tôm chẳng thèm tỏ ra mình là một món ăn hấp dẫn.
Bởi vì em ghê gớm, đanh đá, chua ngoa, giống như là một bát mắm tôm cũng phải vắt cả quả chanh vào mới đủ.
Và bởi vì, em ngọt ngào và đáng yêu khủng khiếp, giống như là mắm tôm mà không cho đến vài thìa đường vào thì chẳng còn gọi gì là mắm tôm nữa.
Và thế là em - món mắm tôm, đã biết thưởng thức, thì thích thú đến tê người.
Tóm lại, đứa nào không biết ăn mắm tôm đứa đấy thiệt, em nhỉ?

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Lang thang

EM THÍCH ANH!!!

Em thích anh!

- Biết

- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.


- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!


*******************




Ngày thứ 1 :


“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!”

“Tại sao?”

“Vì trò chơi đã bắt đầu.”


“Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!”


“ Tại sao?”

“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”


“7h30 a sang”

11pm


“Ngủ ngon…xxx”

“Sao không nhắn lại?”

“Tại sao?”

“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”

“Ừh thì ngủ ngon!”

Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.



Ngày thứ 2 :

“Em đang đứng trước nhà anh.”

"Làm gì?”

“ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.


- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân


- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….


11pm

“Ngủ ngon….xxx”


“G9”

Em: hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt *** cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc. Vui!

Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh




Ngày thứ 3 :


"Em đang đứng trước nhà anh.”


“Ừh”

Mua gì đấy ?

Ăn đi rồi biết.

Đã ăn chưa?

- Ai? Àh….chưa!

- Ăn cùng đi

- Hì hì…


- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!”

“Sao ăn mãi thế?”

“Em thích”


“Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!”

“Oh"!

11pm

“Ngủ ngon….xxx”

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm


“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
00:00


- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh


- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
- Em xin lỗi!

Em :hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.


Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.




Ngày thứ 4 :

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Vào đi!

- Anh ăn đi!

- Ừh!

- Chở đi học nhé!

- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

“Có muốn ăn kem không?”

“ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà”

“Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx”


“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em :hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh ?

Anh mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!




Ngày thứ 5:


“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)


“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em :cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.




Ngày thứ 6 :

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!


- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.


- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!


- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

-Đồ ngốc!

- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

-11pm


“Ngủ ngon anh nhé….xxx”


- “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em :hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???


Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!




Ngày thứ 7 :


“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta”


- “ Gì thế”

- “ Sang đón em sẽ rõ.”


- “Tinh vi”


- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì


- Đi xem phim nhé!


- Xem phim???

- Ừh!


- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.


- Ờ…

- Ăn tối nhé!


- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em


- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò


- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ

- Có ngon không ?


- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

-- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?


- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?


- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?


- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?


- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?


- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?


- Ờ…

- Thôi trễ rồi, anh về đi.


- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.”

- “Ừh”

-“Thế anh đã thích em chưa?”

- “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học”

- “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà”

-“ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?”

- “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx”


“ Ngủ ngon love….x”


[Cuối cùng thì...anh cũng thích em!... ]

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

Chợt thấy lòng trống vắng :((

Sau một thời gian khá dài bận bịu, tự dưng mình thấy thật trống vắng. Bình thường cứ quay như chong chóng với việc làm thêm, với học, với thi. Gần đây nhất là với thực tập, viết báo cáo, rồi với cả kỳ nghỉ tết... Ra tết, hết đợt quảng cáo, chưa có lịch học thêm, chưa có lịch thực tập.. thế là ngồi chơi. Tự dưng buồn!
Chưa hôm nào thấy lòng  trống vắng thế này. Lên mạng chả thấy mấy người, mà có 2 đứa bạn thân buzz thì k thấy nói gì, rồi kêu đang bận. Facebook thì bị chặn, k vào đc. Gọi điện thoại thì mấy đứa k liên lạc đc, nhắn tin cũng k trả lời. Đáng nhẽ mình cũng có 1 người để nhớ đến, để tâm sự cho đỡ buồn thì nay cũng vụt mất. Mình đã gửi mail cho người đó mấy ngày mà cũng k thấy đâu. Tất cả đều im lặng đến đáng sợ.
Phải mấy ngày nữa mới có lịch học. Tất cả các dự định của mình cũng chưa đi đến đâu. Tất cả mọi thứ như vỡ òa. Muốn khóc mà k sao khóc nổi. Chỉ còn gia đình và bố mẹ là điểm tựa duy nhất.
Mình đã cố gắng k để tâm hồn chai sạn. Cố gắng bận rộn để k cảm thấy trống trải. Vậy mà vẫn có cảm giác như vậy. Phải chăng mình nên có một người bên cạnh, của riêng mình thay vì cứ trông chờ quá nhiều ở bạn bè. Bạn bè dù thân đến mấy cũng phải có phút giây riêng tư của họ. Nhiều lúc thấy mình thật ích kỷ, cứ muốn giữ mọi thứ cho riêng mình.