Gần một năm lấy chồng rồi. Nhiều cảm xúc đan xen. Nhìn chung là vui nhiều buồn ít. Tạm thấy mãn nguyện với tổ ấm bé nhỏ. Nhìều lúc nó tưởng như là cuộc sống quá êm đềm. Nhiều lúc cảm giác chẳng cần mong ước gì nhiều. Chỉ vậy là đủ. Cũng khá nhiều người nói với nó rằng nó thật hạnh phúc và họ đang cố phấn đầu để có được những điều nó đang có. Nhiều lúc cảm xúc thăng hoa khiến cho chính nó cũng phải ngộ nhận rằng nó là người hạnh phúc nhất thế gian. Nhiều lúc...
Tính đến ngày hôm nay nó 24 tuổi. Nếu theo các cụ thì cộng thêm tuổi mụ là 25. Chợt nhớ ra là đã đến cái mốc mà nó định trước ngay từ khi vừa tròn 20 tuổi. Nhớ sinh nhật lần thứ 20, nó được cô bạn thân học cùng lớp đại học tặng cho 1 lọ điều ước. Chả biết cô bạn biết nó là đứa hay mơ mộng và có hoài bão, nhiều lúc là tham lam, luôn luôn đặt ra mục tiêu trong cuộc sống mà tặng cái lọ đó hay chỉ đơn giản là tình cờ, thấy hay hay thì tặng. Lúc nhận được nó, bên trong là những tờ giấy xanh đỏ bé xíu. Mỗi tờ lại được cuộn cẩn thận và buộc lại bởi 1 sợi dây đồng óng ánh. Tất cả mọi thứ, từ chiếc lọ, đến những mảnh giấy, đến cả những ông trăng ông sao đựng trong đó đều nhỏ xíu..... Sau đó mình chỉ làm thêm một việc là viết thêm những điều ước của riêng mình vào đó. Mình đã nghĩ mãi mới viết vào 4 mảnh giấy đó. Một chiếc lọ nhỏ xíu chứa bao mong ước to lớn. Có thể những điều đó không lớn với một số người nhưng ít nhất đối với nó là như vậy. Và trong 4 năm đại học, sau khi ra trường về Hải Phòng làm việc, nó vẫn giữ cái lọ ấy như báu vật của riêng mình.
Rồi cả cái địa chỉ gmail, blog và tài khoản đăng nhập các diễn đàn đều là nonstop8925. Không phải ngẫu nhiên nó lại nghĩ ra cái tên này. Cho đến nay đã sắp hết thời gian mà nó đặt ra cái mục tiêu. 25 tuổi.
25 tuổi nó làm được gì? Có được 1 người chồng luôn yêu thương nó hết mực. Tuy trong cuộc sống có lúc này lúc khác nhưng cho đến hôm nay nó cảm thấy mãn nguyện. Nó thầm cảm ơn cuộc đời này đã mang anh đến với nó. Từ ngày có anh, cuộc sống của nó có thêm tiếng cười, thêm niềm tin vào cuộc đời. Nó hay lũng lịu, hỏi vơ vẩn này nọ nhưng nó tin và yêu anh lắm. Còn công việc? Cũng được gọi là khá ổn. Có những lúc nó cảm thấy khó có thể tiếp tục, khó có thể gắn bó thêm. Nhưng rồi những phút ấy cũng qua đi. Chả phải là đến thời điểm này nó cũng vẫn cứ làm ở đây hay sao?
Vậy mà nó lại cảm thấy bất lực và tuyệt vọng vào lúc này. Sau bao lo lắng, ngày hôm qua nó biết được kết quả thử máu và các xét nghiệm khác. Bác sĩ bảo là không có gì bất thường. Nhưng lại hẹn lần sau đến siêu âm. Thật là hết kiên nhẫn. Đã 6 lần đi siêu âm mà bác sĩ không hề cho thuốc, không hề có 1 câu kết luận gì. Hơn hai tháng trôi qua. Nó chờ mong 1 điều kỳ diệu ban em bé cho 2 vợ chồng. Nó chả bị làm sao cả. Vấn đề không có gì nghiêm trọng. Đó là những câu nói của những chị có cùng cảnh ngộ. Mà sao nó vẫn thấy buồn, thấy lo lắng. Liệu nó có thể được làm mẹ hay không?
Thật là khủng khiếp! Chưa từng khi nào nó nghĩ tới điều đó. Lúc nào nó cũng thích nhiều con. Hồi còn đi học, chưa một ai ngỏ lời nó đã luôn nghĩ sau này ít nhất là có 3 nhóc. Khi lấy anh, cả hai vợ chồng đều mong có con. Anh cũng đã khá lớn tuổi. Còn nó đã đủ chín chắn để làm mẹ. Vậy mà đã gần 1 năm bên nhau, hai vợ chồng vẫn là con số 0.Cái ý nghĩ liệu nó có thể làm mẹ không? Nếu điều đó xảy ra thì sẽ ra sao? cứ vẫn vơ trong đầu nó mãi không thôi. Bố mẹ hai bên mong mỏi. Họ hàng, đồng nghiệp quan tâm. Điều đó lại càng khiến nó sốt ruột và lo lắng. Đôi khi nó cảm thấy có lỗi với bố mẹ chồng, với chồng, với nhà chồng.
Mặc dù anh an ủi động viên. Anh chưa từng một phút nghỉ ngơi nào mà không gọi hỏi thăm vợ. Nhưng điều đó cũng chỉ an ủi được phần nào. Còn cái suy nghĩ rồ dại kia cứ quẩn quanh trong đầu nó. Liệu nó có sao không? gia đình sẽ đi về đâu? Đang ngồi trong văn phòng mà bất chợt một giọt nước lăn dài trên má. Ai hiểu cho nỗi lòng của nó.
Gần đây nó hay buồn bực, chểnh mảng công việc gia đình. Hôm nay là rằm mà chiều qua đi làm về nó không để ý nên không mua đồ thắp hương. Rồi mẹ nó bị trẹo chân từ đầu tuần mà cuối tuần nó mới sang. Mong mọi người hiểu và thông cảm cho nó.
Ngày trước nó chưa lấy chồng, chỉ có nhà bố mẹ đẻ là một. Bây giờ nó đã lấy chồng, nhà chồng là hai. Vậy mà nó có cảm giác không có nơi nào để về. Cảm giác bơ vơ ghê gớm lắm. Mong rằng ông trời sớm ban em bé cho hai vợ chồng để nó được yên lòng, chấm dứt những chuỗi ngày lo sợ.
![]() |
| Nhớ Huệ còi quá. hic |
Vậy mà nó lại cảm thấy bất lực và tuyệt vọng vào lúc này. Sau bao lo lắng, ngày hôm qua nó biết được kết quả thử máu và các xét nghiệm khác. Bác sĩ bảo là không có gì bất thường. Nhưng lại hẹn lần sau đến siêu âm. Thật là hết kiên nhẫn. Đã 6 lần đi siêu âm mà bác sĩ không hề cho thuốc, không hề có 1 câu kết luận gì. Hơn hai tháng trôi qua. Nó chờ mong 1 điều kỳ diệu ban em bé cho 2 vợ chồng. Nó chả bị làm sao cả. Vấn đề không có gì nghiêm trọng. Đó là những câu nói của những chị có cùng cảnh ngộ. Mà sao nó vẫn thấy buồn, thấy lo lắng. Liệu nó có thể được làm mẹ hay không?
Thật là khủng khiếp! Chưa từng khi nào nó nghĩ tới điều đó. Lúc nào nó cũng thích nhiều con. Hồi còn đi học, chưa một ai ngỏ lời nó đã luôn nghĩ sau này ít nhất là có 3 nhóc. Khi lấy anh, cả hai vợ chồng đều mong có con. Anh cũng đã khá lớn tuổi. Còn nó đã đủ chín chắn để làm mẹ. Vậy mà đã gần 1 năm bên nhau, hai vợ chồng vẫn là con số 0.Cái ý nghĩ liệu nó có thể làm mẹ không? Nếu điều đó xảy ra thì sẽ ra sao? cứ vẫn vơ trong đầu nó mãi không thôi. Bố mẹ hai bên mong mỏi. Họ hàng, đồng nghiệp quan tâm. Điều đó lại càng khiến nó sốt ruột và lo lắng. Đôi khi nó cảm thấy có lỗi với bố mẹ chồng, với chồng, với nhà chồng.
Mặc dù anh an ủi động viên. Anh chưa từng một phút nghỉ ngơi nào mà không gọi hỏi thăm vợ. Nhưng điều đó cũng chỉ an ủi được phần nào. Còn cái suy nghĩ rồ dại kia cứ quẩn quanh trong đầu nó. Liệu nó có sao không? gia đình sẽ đi về đâu? Đang ngồi trong văn phòng mà bất chợt một giọt nước lăn dài trên má. Ai hiểu cho nỗi lòng của nó.
Gần đây nó hay buồn bực, chểnh mảng công việc gia đình. Hôm nay là rằm mà chiều qua đi làm về nó không để ý nên không mua đồ thắp hương. Rồi mẹ nó bị trẹo chân từ đầu tuần mà cuối tuần nó mới sang. Mong mọi người hiểu và thông cảm cho nó.
Ngày trước nó chưa lấy chồng, chỉ có nhà bố mẹ đẻ là một. Bây giờ nó đã lấy chồng, nhà chồng là hai. Vậy mà nó có cảm giác không có nơi nào để về. Cảm giác bơ vơ ghê gớm lắm. Mong rằng ông trời sớm ban em bé cho hai vợ chồng để nó được yên lòng, chấm dứt những chuỗi ngày lo sợ.
