Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Thi xong rùi hehehe!!!!!!!!!

Thế là môn thi cuối cùng của kỳ học cuối cùng đã kết thúc. Hjhj, mai là tết dương lịch, mình ở nhà dọn dẹp nhà cửa để mùng 2 đón 2 anh sang thăm. Kỳ thi này khá thành công mặc dù mình không bỏ ra công sức mấy. Thi toàn ngoại ngữ, mà mấy cái vụ ngoại ngữ này thì em không có ngán, các bác ạ.
Vừa đi hỏi chỗ thực tập về, gặp ông giám đốc hỏi gì cũng gật. Không biết là dễ tính hay khó tính nữa.
Trong đầu mình bây giờ có cả đống kế hoạch, vừa đi chơi, vừa tìm chỗ thực tập lại cũng muốn có chút thu nhập vì sắp tết nguyên đán rùi mà.
Việc đầu tiên làm là đi sang Ninh Hiệp mua vải về cắt quần Âu, chả là sắp đi làm rùi mà, phải ăn mạc choả người lớn tý chút.
Còn việc cấp thiết lúc này là...hì hì hì..... gọi điện thoại đến một số người để giải quyết một rắc rối hơi lơn lớn....khó nói quá nhưng mà đại thể là chuyện ABC ấy mà......
Chúc các bạn, đã là bạn của tớ và cả các bạn, chưa là bạn của tớ có kỳ nghỉ tết thật vui vẻ!!!!!!!!
The loneliness!
Xem hình
I need you!
Nó bước về nhà, buông mình lên chiếc giường dường như lạnh lẽo hơn thường ngày. Nó mở một bài hát mà nó hay nghe. The Loneliness của Babyface. Nó thấy nước mắt mình rơi. Nó nuốt nỗi buồn vào trong. Bài hát dường như đang khóc hộ cho nó. Bài hát là cả nỗi lòng của nó, là tất cả những gì nó muốn nói.
MẶT TRĂNG Người ta gọi nó là "Mặt Trăng", vì nó đáng yêu và sáng dịu dàng vào ban đêm cho những ai lạc lối.Nó được xem là cô gái xinh xắn nhất trường, không ít chàng trai ngẩn ngơ trước sự dễ thương của nó, nhưng trong tim nó chỉ có một viên ngọc trai sáng rực rỡ, đó là Hắn. Hắn đẹp trai, một vẻ đẹp lãng tử pha nét trong trẻo đến kì lạ. Nó gặp hắn khi cả hai còn học Mầm non, ấn tượng đầu tiên của nó là :"Cái thằng nhìn thấy mà ghét!". Ấy thế mà không biết trời xui đất khiến thế nào mà nó năm nào cũng học chung với hắn, rồi cả hai lớn lên, nó nhận ra tình cảm nó dành cho hắn đã khác xa cái thời thơ ấu ấy. Nó thích hắn. "Nếu mày ngượng thì để tao hỏi hắn thử coi sao!". Nhỏ bạn thân của nó vừa cười vừa nói vậy, nó đỏ mặt. Nó luôn kể tất cả mọi chuyện cho nhỏ bạn thân nghe, không biết thế nào mà lúc nào nó cũng nói về hắn cho nhỏ nghe, chắc vì vậy mà nhỏ biết nó thích hắn lâu rồi. Nhưng nó cũng sợ lắm, sợ hắn từ chối, vì hắn có rất nhiều bạn gái. Nó thật sự là gì trong tim hắn.
"Tao nói rồi mà thằng ấy cứ im ru!". Nó thất vọng khi nhỏ bạn thân nó nói vậy. Ồ! Hình như hắn đang bước đến, nhỏ bạn thân chặn lại hỏi cho ra lẽ, nhưng hắn mặt vẫn lạnh như tiền và im lặng. Nó biết hắn từ chối, nó khuỵu xuống, dường như viên ngọc trai trong tim nó vỡ tan. Nó bước về nhà, buông mình lên chiếc giường dường như lạnh lẽo hơn thường ngày. Nó mở một bài hát mà nó hay nghe. The Loneliness của Babyface. Nó thấy nước mắt mình rơi. Nó nuốt nỗi buồn vào trong. Bài hát dường như đang khóc hộ cho nó. Bài hát là cả nỗi lòng của nó, là tất cả những gì nó muốn nói. Nó lên cấp 3, học khác trường với hắn. Nó sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại hắn nữa. Hình ảnh của hắn đã phai mờ dần trong nó, viên ngọc trai sáng nó yêu thương đã vỡ vụn vào cái ngày ấy mất rồi. Nó sống cuộc sống của nó, với nó hắn đã không còn nữa.
NGỌC TRAI SÁNG Người ta gọi hắn là "Ngọc trai sáng", không chỉ vì vẻ bề ngoài quá "sáng" của hắn, mà còn vì sự thông minh của hắn. Hắn học giỏi, là mục tiêu của nhiều cô gái. Không có gì là lạ khi hắn có rất nhiều bạn gái, nhưng với hắn tất cả chỉ để vui đùa mà thôi. Hắn gặp nó khi cả hai còn học Mầm non. Ấn tượng đầu tiên của hắn là:"Con bé ấy nhìn dễ thương ghê !". Và rồi cả hai lớn lên, hắn nhận ra, tình cảm của hắn dành cho nó đã khác xa thời thơ ấu. Hắn thích nó. "Nó thích mày đó!". Nhỏ bạn thân của Mặt Trăng nói với hắn như vậy. Hắn chỉ có thể im lặng, hắn luôn làm những cô gái khóc nhưng người hắn không muốn làm rơi nước mắt nhất là nó. Đối với hắn, tình yêu không tồn tại. Hắn phải từ chối, vì hắn không muốn làm Mặt Trăng khóc. Mà sao lòng hắn đau thế này. Hắn đạp xe về nhà. Buông mình lên chiếc giường ấm áp. Hắn mở một bài hát hắn vẫn thường hay nghe. The Loneliness của Babyface. Bài hát là những gì hắn muốn nói. Đó là nỗi lòng của hắn. Hắn đau đớn lắm. Hắn nhìn xung quanh, quá đầy đủ. Nhà hắn khá giả, hắn có tất cả những gì hắn muốn, nhưng lòng hắn luôn có một lỗ hổng lớn, không thể lấp đầy. Hắn thiếu thốn về tình cảm. Mẹ hắn là vợ lẻ của người ta, vì hắn là con trai nên được cưng chiều, hắn có một cô em gái xinh như thiên thần, hắn nhìn em gái mà lòng thắt lại. Em gái hắn cũng sẽ thiếu thốn tình cảm như hắn. Hắn chán cuộc sống này quá.
Lên cấp 3. Hắn không bao giờ gặp lại Mặt Trăng. Mà hắn cũng không muốn Mặt Trăng thấy hắn như thế này. Hắn học hành sa sút, chơi bời với đám bạn chẳng ra gì, cặp kè với hàng tá cô gái tầm thường khác. Hắn bị ở lại lớp. Hắn thấy cuộc sống này không là gì cả. Chấm hết rồi. Một hôm, hắn đi trên đường thấy ai quen quen. Là bạn thân của Mặt Trăng bị hư xe phải dẫn bộ. Hắn đến giúp, bạn thân của Mặt Trăng nói chuyện với hắn bằng giọng gắt gỏng. Thậm chí không cảm hơn hắn. Hắn hiểu lí do. Hắn đã làm Mặt Trăng buồn. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi, Mặt Trăng sẽ quên hắn. Thế là hết. Nếu Lỗ Tấn có triết lý về "con đường" thì tôi cũng có một triết lý nhỏ về đường hầm: Đường hầm là do mỗi chúng ta xây dựng, do chúng ta lựa chọn. Có hai loại đường hầm: Loại thứ nhất nhiều chông gai, nhiều vất vả, ta tưởng chừng như sẽ bỏ cuộc như ta vẫn đến cuối đường hầm, và nơi ấy là một nơi đầy ánh sáng và hạnh phúc. Loại thứ hai hoàn toàn suôn sẻ, không có trở ngại gì cả nhưng đường hầm ấy chỉ dẫn đến bóng đêm và ngõ cụt. Có nhiều người đổ lỗi nói rằng họ chọn đường hầm thứ hai vì gia đình, vì hoàn cảnh. Và họ trở thành những kẻ chẳng ra gì. Cuộc sống không phải là cổ tích, sẽ có người chìa tay ra với bạn, yêu bạn, làm bạn thay đổi và sống tốt hơn. Tất cả đều ở chính bạn mà ra, nếu bạn không nhận ra mình là ai thì chỉ còn lại nỗi đau và sự cô đơn. Tình yêu không thay đổi được gì hết. Và đặc biệt là khi bạn từ chối tình yêu ấy... Feel out of place, and out of time I think i'm gonna lose my mind

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

Một giáng sinh nữa săp qua!

Lại một mùa giáng sinh nữa trôi qua.
Từ khi đi học xa nhà cho đến nay sắp ra trường rùi mà mình chưa đón cái giáng sinh nào ở HN cả.
Năm thứ nhất thì giáng sinh đúng vào dịp mới chuyển nhà đến khu Cầu Diễn heo hút, 2 ngày ở trong nhà chỉ ra đến ngõ mua thức ăn nên cũng chả biết giáng sinh là thế nào nữa.
Năm thứ hai, về quê ôn thi. Mà vùng nhà mình không theo đạo nên cũng không biết giang sinh là cái gì, thậm chí chả nhớ ra hôm đó là giáng sinh nữa cho đến khi tụi bạn nhắn tin chúc mừng. Tụi nó còn kể chuyện ở trên này đi chơi vui thế nào làm mình thèm quá.Hjx
Năm thứ ba, về quê ôn thi lại gặp lúc mẹ ốm. Thế là đón giáng sinh trong bệnh viện.Đúng tối hôm giáng sinh tụi bạn nt, gọi điện mà mình không thể nào nhắn lại được vì trong bệnh viện mất sóng và không được sử dụng điện thoại.
Còn năm nay là năm đầu tiên mình dự định ở lại đón giáng sinh. Chiều nay mới thi xong môn khủng long bạo chúa nhất kỳ này nên ngày mai có thể chơi vui vẻ. Nhưng mà mình lại thích đi bán hàng ở Big C hơn vì vừa có tiền lại vừa được cảm nhận không khí giáng sinh ở đó nữa. Thế là mai lại bỏ mất một buổi học kỹ năng mềm.
Chiều nay thi xong, khoảng 4h cùng cô bạn thân nhất lượn xe máy một vòng Cầu Giấy để mua sắm. Chả mua được quần, đến tối đêm mới về mà chỉ vác được có một đôi giày về. Chả là ngày mai phải mặc váy bán hàng, chẳng lẽ lại đi giầy thể thao mạc váy nên mới mua cấp tốc. Thế là lại tốn thêm một khoản. Ba ngày bán hàng vất vả mới đủ mua một đôi giầy.
Ôi! đến khi nào mình mới ràu lên chứ nhỉ?để mua sắm thoải mái mà không cần đắn đo quá nhiều.