Thứ Tư, 14 tháng 4, 2010

Ăn tết với các bạn Lào vui ghê!!!!!

Hôm nay tớ, Hậu và Huệ rất may mắn khi được dự tết của các bạn sinh viên Lào.
Lúc chiều đi họp lớp, bọn tớ được Phếtđavon Chanthavong mời đi dự tết cùng với các bạn Lào trong ký túc. Ba đứa rất hồi hộp và nghĩ xem không bít tết của Lào khác tết Việt Nam ở chỗ nào. Phếtđavon có cho bnj tớ bít là sẽ bị giội nước lên người. Mà các bạn biết đấy, dạo này trời mưa gió thế nầy, quần áo phơi cả tuần không khô, nếu bị giội nước chắc là hết quần áo đi học. Tớ dự định mặc quần áo cộc đi để lỡ có bị giội nước thì cũng chẳng sao.
Tan học về, vừa để cặp xuống giường thị nghe Cẩm Chi gọi hỏi về viết tóm tắt đăng kỷ yếu. Tớ phàn nàn về ông thầy hướng dẫn khó tính, cứ bắt viết đi viết lại. Năm ngoái tớ viết một kiểu, năm nay ông ấy bắt viết kiểu khác, mệt thật đấy. Vừa dứt cuộc gọi thì máy điện thoại lại reo lên. Chộp nhanh lấy điện thoại( vì máy tớ đang hết tiền, k nhanh phải gọi lại thì chết!!!!!!!!) nhưng ngán ngẩm, mà không, phải nói là sợ hãi khi màn hình hiện tên người gọi.
Là ai các bạn biết không? Ông thầy hướng đãn đấy. Tớ lúng túng không bít có nên nghe không, và khi nghe phải nói gì với thầy. Thế rồi tiếng chuông càng dòn, tớ nhấn nút nghe và alô. Giọng ông thầy vang lên, bảo phải nộp tóm tắt. Tớ bịa là không ở nhà trọ nên chưa gửi ngay được. Ông ấy làm như không nghe thấy cứ bảo phải nộp cho thầy xem. Tớ không còn cách nào khác là làm theo. Nhưng trước khi bắt tay vào làm tớ cũng phải làm vài con ốc xào và mấy quả dưa chuột đã dọn sẵn. chả là hôm nay nhà tớ lại liên hoan mà.
Đấy thấy k? có phải tự dưng mà tớ ghét thầy đâu. Thầy cứ như ma ám ý, vừa nắhc tới là thấy liền mà. Thế là dự định đi chơi tối biến mất. Tớ không thể làm xong vì chỉ còn 1 tiếng để làm thui. Vội vàng nhắn tin cho Huệ, bảo cứ đi trước với Hậu vì chưa chắc tớ đã đi được. Nhưng khi Hậu nhắn tin và nháy thì tớ đi liền vì tính hiếu kỳ và tò mò, và cũng vì muốn chọc tức thầy, để thầy ngóng 1 tẹo có sao đâu.
Ba cô nàng đến trường, gửi xe và đi lên phòng phếtđavon. Mọi người đã có mặt ở đó, thân thiện và cởi mở. Lúc đầu vì chưa quên nên tụi tớ còn rụt rè, sau đó thì hoà đồng rất nhanh. Các tiết mục cac nhạc có đàn đệm nữa nha diễn ra nhanh chóng. Phải nói là các anh người Lào đệp trai mà lại hát rất hay. Hát cả bằng tiếng Lào và tiếng Việt, chuẩn lắm.
Đang ăn uống thì một bạn ngồi cạnh tớ lay nhẹ vào tay và đeo cho 1 cái dây kết bằng nhiều sợi chỉ nhỏ và chúc tớ rất nhiều thứ. Thì ra đó là sợi dây may mắn trao cho nhau và chúc nhau những lời tốt đẹp nhân dịp đầu năm,, cũng như người Việt cho lìi vậy. Có rất nhiều món ăn truyền thống của người Lào mà giờ tớ cũng chả nhớ tên. Nhìn đồng hồ sắp đến giờ ra về, Huệ đại diện cho các bạn Việt Nam tham dự lên hát 1 bài, sau đó chào tạm biệt các bạn. Tớ đứng lên đinh ra về thì chợt đằng sau có một thứ lạnh buôt luồn vào sau áo. Một tý sau mới nghĩ ra là mình bị giội nước. Sau đó liên tục bị các bạn khác muc nước đổ vào người mà không giám tránh. Theo quan niệm của người Lào thì ai càng được đổ nhiều nước thì càng may mắn trong năm. Lúc đầu mình nghĩ mình là khách thì sẽ không bị giội nhưng chẳng phân biệt bạn là người nước nào, quên hay k , những ai đi qua hành lang đều bị thế. Vui thât. Lúc cúi xuống lấy giầy để về, thì bụp 1 cái, 1 gáo nước vào mông tớ. Vừa ngẩng lên nhìn thì ào 1 cái, 1 gáo nữa vào đầu vào mặt. Mình bước xuống cầu thang, cười , rét quá 2 hàm răng đập vào nhau lập cập, chân bước không vững. Pếtđavon phải gọi với dặn đi cẩn thần kẻo ngã.
Ba đứa ra tới lán xe, mấy bác coi xe trông thấy tớ chân đất, người ướt như chuột, tưởng ngã ở đâu hỏi. Sau đó thấy đeo sợi dây may mắn thì bảo: bị thằng nào buộc tay thế kia? mà tuổi này bị buộc là phải rui? hêhhe. Bác không bít đấy thui. Cháu vẫn độc thân mà.
Đi trên đường ba đứa rét run lên nhưng trong lòng thì ấm áp bởi tình hữu nghị Việt Lào. Quả thật các bạn ấy rất thân thiện và chẳng khác người Việt là mấy. Bọn tớ rất vui.
Về nhà chỉ kịp ăn mấy miếng qua loa, rùi cứ thế để nguyên quần áo ướt như vậy ngồi đánh tiếp bài còn dở. 22h viết xong gửi cho thầy và đi tắm.
Thầy à! từ giờđừng ám em nữa nha.
.

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

My birthday!!!

Helo! kucku!
Kính thưa quý vị và các bạn!
Sau đây là bản tin thời sự.
Tối ngày hum qua, 11/4/2010, trên đồi tình nhân( đồi A1) tại sân vận động Mỹ Đình đã diễn ra một sự kiện. Đó là buổi kỷ niệm ngày mà 2 sinh linh bé nhỏ, xinh xắn ra đời, Huế và Huệ, k43f1, trường ĐHTM.Có một sự trùng hợp đến không ngờ các bạn ạ.
Hai đứa tớ chơi với nhau từ hững ngày còn chân ướt chân ráo bước vào cổng trường đại học.
Ngày đầu tiên đi học chính trị đầu khoá, hình như là 1 tuần sau ngày nhập học(6/9/2007) tớ và Huệ đã gặp nhau. Thật buồn cười là buổi sáng hôm đó 2 đứa đều nghỉ học. Trùng hợp làm sao mà cả dãy bàn đầu của hội trường H2 k có ai ngồi, chỉ có 1 mình cô bạn tớ mà thui. Và không  hiểu sao mà tớ lại đến ngồi bên cạnh, thế là dãy có 2 đứa. Không ngại ngần, tớ hỏi mượn vở để chép bài buổi sáng và được biết là bạn ấy cũng nghỉ. Thế là từ buổi sau 2 đứa cứ đi cùng nhau, như " hình với bóng". Bọn tớ thân nhau đến nỗi mà bọn bạn cùng lớp cứ tưởng là nhà 2 đứa cạnh nhau hoặc là ngày xưa học cùng,hoặc là trọ cùng. Lớp trưởng lớp tớ thì toàn gọi nhầm tên 2 đứa.
Một sự trùng hợp đáng nói nữa là tớ và cô bạn lại cùng ngày sinh( ngày âm, ngày 23/2, Hehe, tiện nhắc luôn để các bạn nhớ mà mua quà nha!), chỉ có điều là Huệ sinh sau tớ một năm. Còn về tính cách thì không giống nhau nhưng xét chung thì cũng không phải xung khắc. (Ghi chú một điều là cô ấy nhẹ nhàng và dễ chiụ hơn tớ nhiều). Đặc biệt là trong những ngày đầu của cuộc sống sinh viên, lạ lẫm và ngơ ngác, cô bạn ấy đã giúp đỡ tớ rất nhiều.
Cho đến nay là đã gần được 3 năm gắn bó rùi. Không chỉ có tớ và Huệ mà còn có nhiều bạn khác trong " Hội độc thân" cũng là nơi chia sẻ những vui buồn của cuộc sống. Đến bây giờ một số người đã không còn độc thân nữa nhưng bọn tớ vẫn chơi rất gắn bó với nhau.
Hôm qua là một ngày đáng nhớ đối với cả Huệ, Tớ và các bạn khác đến dự. Tối hum qua thực sự là rất vui.
Nếu đúng ra thì sinh nhất bọn tớ đã qua cách đó 4 ngày nhưng vì bận bịu chuyện này chuyện khác mà bọn tớ đành để tổ chức vào hôm qua , cũng là tiện cho một số bạn đến dự nữa. " KHông đúng ngà sinh, vẫn vui kinh khủng".Các em trong xóm tớ đều mệt vì vừa mới ở quê lên nhưng vẫn đi dự. Điều đó làm tớ rất vui.
Không chỉ là buổi sinh nhật 2 bọn tớ mà đây còn là cơ hội cho mọi người gặp gỡ và giao lưu. Vì hầu hết bọn tớ đều còn độc thân, bit đâu sau vụ này lại có người không còn là độc thân nữa.Hehe. Không bít là còn được bao nhiêu buổi vui như thế vì chúng tớ đều là sv năm 3 rùi. Công việc và những mối quan tâm khác rùi cũng cuốn mọi người ra xa nhau hơn. Nhưng bít làm sao được khi đó là điều không tránh khỏi. Thế nên trong lúc còn bên nhau, hãy cùng nhau vui vẻ đi nhé.
Tối qua là buổi đáng nhớ trong chuỗi ngày sv của tớ. Năm nào tớ cũng tổ chức sinh nhật nhưng chỉ có năm nay là tổ chức ngoài trời và có đông các thành viên đến thế. Trên đồi A1 lúc 7h tối om. Chỉ có ánh điện từ xa hắt lại. Trước lũc thổi nến mọi người huy động hết điện thoại loại 1202, 1200 có đèn để thắp sáng. Sau đó mới thắp nến vào bánh để thổi. Nhưng mà vì ngoài trời gió rất to nên việc thắp nến cũng không hề đơn giản. Cứ thắp được mấy cây thì lại bị gió thổi tắt mất. Về sau bạn Đô phải lấy báo vây xung quanh mới thắp được. Sợ nến tắt cho nên những điều ước cũng được rút ngắn lại. HeHe nếu có thời gian thì tớ ước..... nhiều lắm nhưng mà không tiết lộ được. Cả nhà thông cảm nha!
Sau đó là màn giao lưu  văn nghệ, giữa đội Bắc Ninh và đội Hải Phòng. Bạn Huy còi có hát 1 bài gì gì .... tớ không nhớ. Từ hồi học với nhau đến giờ có thấy nó hát hồi nào đâu mà hum nay hăng máu, vì màu cờ sắc áo dân Hp nên hát. Xúc động quá. Hixhix.Còn tớ thì sau 1 hồi hò hét lạc cả giọng cũng hát 1 bài y nhu con vịt quạc quạc vậy. Nhưng vẫn hay mà, nhưng hình như các bạn vỗ tay hơi bé.Rất tiếc là tớ và Huệ không cùng thuộc một bài nào cho ra hộn vì thế nên k song ca được.
Mọi người vẫn muốn chơi thêm chút nữa nhưng thời gian có hạn. Lúc ra về lưu luyến mãi k thôi. k bít là vì vui quá nên mới vậy hay vì Mỹ Đình" mát quá" nên k mún về. Hehe. Tớ vội về lấy ảnh quá mà có một số người chưa kịp tặng quà thì khổ chủ đã biến đâu mất hút. Nhưng có sao đâu, sự hiện diện của các bạn đã là một niềm vinh hạnh cho tụi tớ rùi mà. ( Nói vậy thui chứ tớ mất ngủ cả đêm vì tiếc mấy món quà đó đấy. Thề nên 3 tiết đầu buổi sáng hôm sau mới gục trên lớp!!!!!!!!!!)
Một buổi sn thật vui. Cảm ơn tất cả các bạn nha! Tớ yêu tất cả các bạn!( đừng vội tinh nha. Ai cũng biết là một người chỉ nên yêu1 thui mà)
.Tớ yêu các bạn nhìu nhiùu!!!!1
Một số ảnh đáng nhớ nè.
Tụi tớ đang cắt bánh nè
Ăn ngon không nè?


Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

Đã bao giờ bạn cảm thấy chán nản và tuyệt vọng? Có lẽ không ai trong chúng ta chưa từng trải qua những khoảnh khắc đầy khó khăn trong cuộc sống. Nhưng đừng vì vậy mà nhụt chí. Bởi vì chỉ có khó khăn mới chính là công cụ tôi luyện có hiệu quả nhất để chúng ta có thể đứng vững trước những giông tố trong cuộc đời!!!
Tính cách của bạn sẽ phản ánh rõ nhất cuộc của bạn!
Hãy vui lên nhé!!!
Các thành viên của hội thân!Thật là vui khi chung ta vẫn còn độc thân và yêu thích cuộc sống độc thân.Hãy cứ vui tươi yêu đời nhé bởi vì độc thân không có nghĩa là cô độc ^_^.Bên cạnh tôi luôn có người thân, bạn bè chia ngọt sẻ bùi...I love my life currently!!!