Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Bất chợt!

Không hiểu cái thứ cảm xúc gì đang xâm chiếm.

Thứ 2 đầu tuần, mọi chuyện khởi đầu khá tốt đẹp. 6h25' chưa kịp mở mắt đã thấy tít tít. 1 message từ số quen thuộc, nội dung cũng quen thuộc. Đọc xong, mỉm cười, lồm cồm bò dậy vơ lấy cái áo đi ra ngoài. Bắt đầu 1 ngày làm việc mới, 1 tuần làm việc mới.
Thứ 2, mở đầu bằng 1 cont luồng xanh. Mọi thứ thế là OK. Buổi chiều làm xong mọi việc, ngồi chát với bạn bè, cả những người thân, cả quen, cả biết và có thể là không biết gì cả. Dò xem tất cả các update của bạn bè và comment nếu thấy cần. List bạn bè đã khá nhiều nhưng vẫn còn 1 vài phần tử không tìm thấy đâu. Tiếp tục search.
Tự dưng thấy cái tên quen quen, nhất thời k nhớ nổi. Tò mò, kích nút đi tới trang ... Lặng người vài giây. Hóa ra ...

Chả hiểu nổi cảm giác lúc ấy là thế nào? Ngạc nhiên? buồn? vui? đau khổ? và cũng có thể là không gì cả? Đáng lẽ quay ra nhưng trí tò mò không cưỡng nổi, thế là dạo qua 1 vòng. Nó tò mò xem có cái gì liên quan đến mình  không?

Không gì cả?   Không tìm thấy bất kỳ dấu vết gì về nó trên trang của người đó. Hơi thất vọng? Ồ ! Không! Thở phào nhẹ nhõm ư? cũng không? Chả có tý cảm xúc nào. Không ngờ nó lại bình tâm đến vậy.
Bao lâu nhỉ?Chơi face từ năm thứ 2, năm nay là hơn 3 năm. Cứ thắc mắc là bao nhiêu bạn bè chung mà nó không tìm thấy hắn. Giờ kết thúc rồi, nó không còn tìm nữa thì thấy để làm gì? Bỏ qua nút kết bạn. Hì. Lướt.
Cuộc đời nhiều khi chớ trêu thật đấy. Giờ nó đã thấm cái câu '' tuy xa mà gần, tuy gần mà xa''. Hì. Các cụ bảo cấm có sai "xa thơm gần thối" mà.

Cơn đau bụng lại hành hạ. Tự dưng thấy nhớ....

Khi còn học xa nhà, mỗi lần đến... đau bụng mà không dám kêu ai. Nó lại gọi điện cho hắn, kêu ka, nhiều khi k chịu nổi. khóc.. Ngớ ngẩn! Giờ thì sao? không khóc nổi. Cắn gần đứt môi để không khóc. Tẹo nữa có đi dạy đc nữa không đây?
Vẫn biết là không nên bắt đầu nhưng mà... Từ khi nào? do ai không rõ. Mọi cố gắng của nó để giữ lại 1 tình bạn thật trong sáng đều bằng con số 0. Đúng. Con số 0 tròn chĩnh. Hắn ta là người  phá hủy mọi thứ. Có tiếc k? k tiếc. Có mất không? Không mất. Nó không đánh mất, k thay đổi mà là người khác kìa.

Nó không muốn lưu lại những lúc buồn hay giận giỗi. Có chăng chỉ nên giữ khoảnh khắc thật đẹp và hồn nhiên thời cấp 3 thôi.

Lúc mà nó bị đổi mk yahoo và face, nó đã tức tối và cả chửi thề nữa chứ. Mất hết liên lạc đôi khi là 1 tổn thất nhưng nhiều khi cũng hay. Cái mất đi bao giờ cũng là bắt đầu của những điều mới mẻ. Nó ước gì cái bộ óc của nó cũng giống như computer, khi cần thì lưu, không cần thì ấn nhẹ delete là Ok. Khỏi phải day dứt, khỏi phải buồn tủi.

Đã bao lần, nó tự hỏi, tại sao lại cứ nghĩ mãi về 1 điều không nên nghĩ, về 1 người không đáng cho nó quan tâm nữa. Và nó  cũng làm đc điều đó trong mấy tháng qua. Chỉ là tạm thời không nghĩ đến, chứ không phải là quên.
Thế mà hôm nay....gặp lại. Tự trách bản thân sao cứ lang thang làm gì? K bít sẽ tốt hơn.

Nhớ lại những lời con bạn ruột nói hôm chuẩn bị lên Hn ( t nghe con T bảo " Tất cả mọi thứ đều chỉ xuất phát từ m. Nó k có chút cx nào cả", "đừng có tự tưởng tượng ra nữa đi", " nó bảo m cản trở nó đến vs người khác", rằng " nó muốn dứt khoát nhưng m cứ lằng nhằng mãi"). :)):))))))). Choáng. Không hiểu đang ở mặt đất hay nơi nào .... xa lắm!!!!

Không bít nên gét mặt hay nên cảm ơn nó đây? Ù tai. Không nghe tiếp đc điều gì nữa. Khóc ư? không khóc nổi? Chết lặng 1 lúc. Không hiểu đang nói về ai ( đến đây đơ toàn tập)

Ồ. tại sao phải nói ra những lời như thế nhỉ? (Không bít hắn có đỏ mặt khi nói ra những lời như thế? Hoàn toàn khác với những điều nó biết, nó nghĩ). Tại sao k nghĩ là cũng đã có chút chút gì đó với nhau và giờ đã hết. Như thế có pải đẹp không? Vẫn sẵn sàng tâm lý kết bạn mà. Vì dù sao người đó đã từng là nguồn động viên rất lớn để nó sống, học tập và làm việc.

Chưa Kịp gửi tới người đó lời cảm ơn thì.... Hì. Đành rút lại vậy.
Đúng cái lúc ra trường, đang bơ vơ giữa rất nhiều lối rẽ thì đùng 1 cái... mất luôn cả bạn bè, cả nguồn cổ vũ đặc biệt nhất.
Trống trải!
Tủi thân!
Và càng phải cố găng hơn nữa.
Cuối cũng cũng làm đc.
Có bằng trong tay và cả công việc mà nó định hướng ban đầu: Nhân viên XNK
Nhưng mất đi 1 thứ. Niềm tin.
Không phải do mình đánh mất mà có người tự cắt đứt.

Nó trở nên nghi hoặc mọi thứ. Ai nói gì nó cũng khó tin. Sợ lại bị lừa dối 1 lần nữa. Phải chăng những người quá thành thật lại nhận được sự lừa dối. Cảm giác bị tổn thương ghê gớm. Trong 4 năm, nó , ngoài việc chờ đợi, chờ đợi 1 sự thay đổi từ hắn thì k làm gì cả. Phải chăng là sai lầm?

Có những thứ nó đã bỏ lỡ trong lúc chờ đợi. Nhưng mà nó không tiếc vì nó đã quyết định vậy.

Không trách móc, không giận hờn ( Làm gì có cái quyền đó. Từ trước tới giờ, cứ tự giận dỗi, rồi lại tự làm lành. Chả có ai dỗ dành. Đã quen rồi.) Nó chỉ buồn vì người mà nó luôn tin tưởng lại kết thúc mọi chuyện lãng xẹt như vậy. Như thế nào chỉ có người đó hiểu. Cuối cùng vẫn không dám đứng trước mặt nó mà nói điều gì, chỉ nói qua người thứ 3, thứ 4 hay thứ 5 gì đó rồi đến tai nó.

Đã mất bao nhiêu thời giờ để nó quyết định, có về Hp hay không? cuối cùng vẫn về, mà gần chỗ hắn luôn. Điều đó như 1 sự thách thức rất lớn với bản thân nó.

Bà chị họ nó nói "đã quên thì ở đâu cũng vậy. không quên đc thì dù có ở HN hay Hp cũng vẫn bị dằn vặt thôi e ạ". Nó về Hp sớm hơn dự định cũng là vì thế.

Lấy bằng xong, k ở lại chụp ảnh kỷ niệm, k liên hoan cùng bạn bè dù biết sẽ khó có dịp gặp lại. Về phòng trọ, thu đồ đạc. Phóng về HP trong ngày mưa gió. 8h30' đến nơi. Đồ đạc mang về không gì cả ngoài tấm bằng đại học. Chỉ thế thôi. Tất cả những kỷ niệm gửi lại đất Hà.

Hắn không biết điều gì. Vẫn nhắn tin 20/10 rủ uống cafe. Ồ. Cà phê đắng lắm. Nó đọc tin xong, cười khẩy, send 1 tin gì không nhớ nữa.

20/10 là ngày gì? Chả là gì hết. Ngày này không có trong từ điển sống của nó. Vẫn như mọi ngày, đi làm, đi dạy.

Không hiểu người khác nghĩ sao nữa? Mặc. Nó vẫn sống theo cách của riêng nó. Được làm những điều mình thích thì cuộc đời này còn gì phải hối.

Nó sống hết mình. Làm việc hết mình, chơi hết mình. Không lo sợ ngày mai sẽ ra sao? Ai biết trước chứ. Biết đâu ngày mai ốm chết, bệnh chết, tai nạn chết... Mà nó cũng suýt chết vì tai nạn còn gì? Tại sao vụ tai nạn ấy không lấy luôn đi trí nhớ, quét mọi thứ và để mình bắt đầu lại từ đầu. 2 tháng để lành lặn trở lại, mất đi tý thịt thôi, còn mọi thứ vẫn vậy. Vẫn bị day dứt.

Mùa đông về. Lạnh. Càng lạnh hơn khi ngày nào cũng lọ mọ tắm rửa vào lúc 22h. Có sao đâu.Có hay không có tên đó, nó vẫn sống thế thôi. Lúc nào cũng 1 mình. Bất cứ việc gì, bất cứ nơi đâu.

Nó hay cùng cô bạn thân la liếm ở chợ Cát Bi. Mỗi lần từ công ty đi ra chợ, qua nhà hắn, có cái gì đó hơi khác. Cố gắng phóng thật nhanh như sợ bị ai bắt gặp. Nó chưa hoàn toàn gạt được mọi thứ ra khỏi đầu.

Ngày mai, nó quyết định làm cái việc mà nó nên làm từ cách đây vài tháng. Không nên có lỗi thêm với những người đã yêu quý và thật sự quan tâm tới nó. Nó cảm thấy đã trả xong nợ nần với hắn. Thế là hết. Bắt đầu cho những điều mới mẻ đang chờ đón.

Tạm biệt ông bạn. Nó lẩm nhẩm trong miệng điều gì nữa, không ai nghe rõ. Hai anh chị cũng phòng quay sang bằng ánh mắt nghi hoặc. " Hôm nay chị thấy m làm sao ấy". Nó cười. " Về đi anh chị, tới giờ về rồi"

Vẫn đau bụng. Thu dọn đồ. Nó đang phân vân k bít có cho học sinh nghỉ hay không. Sắp thi học kỳ, còn nhiều thứ nó chưa ôn kịp. Mà về nhà chẳng lẹ lại nằm khóc và quằn qoại với cơn đau. Hơn 1 lần nó ước làm con trai. NÓ nghĩ con trai thì sẽ can đảm, cứng rắn và dứt khoát. Không như nó cứ day dứt về những thứ vớ vẩn. Và những lúc đau thế này, nó sẽ không gọi, k nhắn tin làm phiền ai đó.
 Thời gian ơi,  hãy quay ngược lại, để cho 2 đứa đừng thân nhau!



Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Nghĩ

- Khi ta không thích gọi điện mà chỉ thích nhắn tin cho một ai đó, ắt hẳn ta muốn được đọc đi đọc lại nhiều lần những tin nhắn đã nhận.

- Khi ta kiên nhẫn bấm từng phím để nhắn tin cho một ai đó, ắt hẳn người kia phải là người rất quan trọng với ta.

- Khi ta giữ lại mọi tin nhắn bất chấp thời gian trôi qua, nghĩa là trong lòng ta luôn nghĩ về ai đó.

- Khi ta đủ kiên nhẫn để nhắn 100 tin nhắn 1 đêm cho một ai đó, điều đó cũng giống như khi ta viết một lá thư tình bằng các tin nhắn 160 ký tự vậy.

- Khi ta đủ bình thản để xóa đi 1500 tin nhắn trong điện thoại, nghĩa là ta cũng đã quên đi mọi thứ đã qua.....

- Bao năm rồi, vẫn còn thói quen thích nhắn tin và thích nhận tin nhắn từ ai đó...

Tiếc là thời gian vô tình, cuộc sống vô tình và con người đôi khi cũng vô tình. Duy chỉ có những tin nhắn là vẫn còn tình cảm

- Vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ mãi giữ được những tin nhắn như đã từng...

- Vẫn luôn nghĩ là SMS không phải là Short Message Service, mà phải là Send My Sweet ♥♥~

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Ăn uống

Vừa đi ăn bún chả cùng mấy anh chị trong công ty.
Hôm qua sếp mời cả đội đi ăn lẩu dê. Lần đầu tiên được đi ăn hoành tráng thế.
Hôm qua là tròn 1 tháng mình đi làm. Cũng có nghĩa là ngày lĩnh lương. Mà Không pải 1 lần lương mà cả lương đi dạy nữa. Hix. Lúc được cầm tiền của mình, cảm giác sung sướng khó tả.
Hôm qua là 1 ngày thật vui. Mọi chuyện cũng dần dần đi vào quỹ đạo. Mình cũng không đến nỗi đoảng lắm.(Đấy là mình tự nhận xét thế thôi). Chiều nay rảnh, mình có thời gian tổng hợp lại tất cả chứng từ và ghi chép lại vài thứ. Tháng sau chắc sẽ trôi qua nhanh thôi.
Lĩnh lương tháng đầu, à không 20 ngày thui, cũng chả đáng bao nhiêu nhưng mà mình có nhiều dự định lắm. Tối qua cứ tưởng dạy 2 ca, thế mà học sinh lại xin phép nghỉ, 7 rưỡi về đi chơi cùng Mỵ và Huế. Lại tốn tiền vì mưa những đồ con gái.
Trưa nay mình mời mọi người đi ăn. coi như 1 lời cảm ơn tới tất cả các anh chị trong công ty đã hướng dẫn cho mình. Dù có làm hay không làm ở công ty thì họ cũng giúp mình rất nhiều thứ trong nghiệp vụ. Không nói ra lời nào nhưng hi vọng là mọi người hiểu được.
Cuối tuần này mình lại được đi ăn. Anh Dưỡng và chị Thình mời. Cuối tuần này mẹ ra bán dưa nữa, lần này thế nào mình cũng gặp được mẹ.
Một tuần trôi qua thật nhẹ nhàng nhưng cũng không kèm phần bận rộn.
Ôi. Tôi yêu cái cuộc đời này.



Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Chiều thứ 7

Thế là đã kết thúc tuần thử việc thứ 3. Hix. Nếu nghĩ đến ngày lĩnh lương thì thời gian trôi đi thật chậm. Còn nếu nhìn lại những gì mình đã học được, làm được thì thời gian trôi đi thật nhanh. Tất cả những gì mình làm được là 3 lô hàng, nhưng không lô nào suôn sẻ cả. Toàn bị dắt ở khâu mở phụ kiện và mã Hs. Hi vọng tuần tới là một tuần tốt đẹp với mình và không còn vướng ngại nào cho lô hàng chuẩn bị về vào đầu tuần tới. ( Lạy trời, phù hộ cho con.!!!!)
Nhiều lúc mình có cảm giác mình thật ngu ngốc, thật ngờ nghệch. Hay bị mọi người chê là Gà, bị cười mà không hiểu lý do vì sao. Mình là cô giáo của 3 e học sinh khác. Chúng coi mình là Gương vì bài nào mình cũng giải được. Thế mà đến công ty, đóng vai trò là mới học việc, mọi thứ còn lúng túng thì lại bị coi là ngố. Chắc tại mình thật thà quá.
Lát nữa là đến giờ dọn vệ sinh. Hôm nay đến phiên Hàng Nhập. Mình tiếc đứt ruột vì bao nhiêu giấy bị đốt đi. Lãng phí! Cho mình mang về có tốt hơn không.?
Chiều qua về sớm, rủ Huệ còi và Sóng đi chợ Cát Bi la liếm. Mình tiếc là không có tới 2 cái bụng để ăn. Hì. Nói thật là ngon bình thường, nhưng mà rẻ thật. Dạo này mình hay ăn quà vặt ở ngoài. Thế mà lại bị nhiệt miệng, nở bung nở bét miệng. Mà hôm qua không biết có ai nhắc khéo không mà đang ăn thì cắn vào môi. Hì. Chắc là phải ăn nhiều thứ nữa. Hehe. Cố chờ đến khi lĩnh lương, phải rủ mấy đứa đi chơi mí được.
Cả tuần vui vẻ!

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Tuần làm việc đầu tiên

Lâu lắm rùi không viết blog. Bỏ qua cả những dịp quan trọng nhất trong cuộc đời, không ghi lại điều gì nhưng những cảm xúc thì vẫn còn nguyên vẹn.
 01/06/2011 Bảo vệ xong luận văn
11/08/2011. Nhận bằng tốt nghiệp
10/10/2011. Ngày làm việc đầu tiên
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của tuần đầu tiên. Thấy mệt mỏi vì mọi chuyện chưa quen. Đang nhàn rỗi ban ngày, ngủ sưng cả mắt lên. Giờ phải đi làm, dậy sớm, trưa không ngủ và các hoạt động khác vẫn phải diễn ra. Tối nào cũng dạy thêm, thứ 7, chủ nhật dạy cả ngày. Thời gian gấp gáp, áp lực công việc khiến mình cảm thấy mệt mỏi. Nhưng cái mệt mỏi vì làm việc mình yêu thích khác với cái mệt mỏi vì phải chờ đợi công việc.
Một ngày trôi qua thật nhanh chóng, cũng cùng nghĩa với số tuổi của mình tăng lên. Thời gian còn lại càng ít đi.
Sáng 6h dậy, ăn sáng, giặt quần áo và 7h đi làm.
Làm đến 5h chiều
Dạy thêm từ 6h-đến 8h. Ăn cơm, tắm rửa và đi ngủ.
Ngày nào cũng nhịp độ như vậy. Không hiểu mình có thể duy trì bao lâu.
Chiều mai là một buổi chiều hiếm hoi mà mình dành riêng cho bản thân. Đi mua sắm và ăn vặt cùng với những người mình yêu quý là một điều rất thú vị.
Cả tuần vui vẻ!

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Những lời cha dạy con gái

Trên đường đời, sẽ có lúc con gái của bạn cần nghe những lời khuyên mạnh mẽ ấy, để có thể tiếp tục tiến lên...

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó.

Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy.

Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời con lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.


Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Mắm tôm!

Bắt đầu thế nào nhỉ?
Thế này vậy. Hồi mình còn bé, có rất nhiều thứ mình không thể ăn được/không dám ăn/không muốn ăn. Đặc biệt là các loại mắm. Đặc biệt hơn nữa là mắm tôm. Mà nhà mình thì lại rất hay ăn mắm tôm. Vì cả nhà thích ăn đậu rán.
Nick D.
Mình thì không thích một chút nào. Mình nghĩ là cái thứ mắm đó, cái mùi thật là kinh chết đi được, mà nhìn thì lại đâu có gì hấp dẫn lớn lao đâu cơ chứ. Thật không hiểu nổi cả nhà mình có thể thích nó ở cái điểm nào chứ?
Mẹ mới bảo: "Con cứ ăn thử đi, ngon lắm!"
Mình mới đáp: "Không, không muốn ăn đâu!"
Mẹ lại (dịu dàng) nói: "Nhưng đậu rán phải ăn mắm tôm mới ngon!"
Mình mới lại đáp: "Đậu ngon thế này, ăn không đã ngon rồi mà!"
Mẹ (đã gần hết dịu dàng) mới nói: "Mẹ hỏi con, cái việc ăn là một trong những việc làm cơ bản nhất, chưa kể con không ăn là con không sống nổi rồi. Thế mà con còn kén chọn, còn không muốn, còn không dám, thì đến lúc con lớn lên, cứ việc gì mà không vừa ý là con không làm à? Làm người đâu có dễ như thế nhỉ?"
Lúc đó nói thật, mình cũng không hiểu ý mẹ cho lắm. Nhưng chỉ cảm thấy, có vẻ mẹ rất muốn mình thử và mình thì không muốn mẹ phật lòng. Nên nhắm mắt thử.
Chạm vào đầu lưỡi là cái vị mằn mặn, chua chua. Nhưng không có gì khó chịu. Thế rồi khi vào đến trong miệng, mũi ngửi thấy một mùi thơm nồng, hăng hăng và trào vào trong cổ họng là một hỗn hợp của rất nhiều vị khác nhau - ngọt, chua, cay, mặn, chát - vị nào cũng thật gắt, nhưng lại hòa quyện thành một cảm giác đậm đà rất thú vị.
Ngon rùng mình. Và mình nghiện mắm tôm từ hôm đó. Giờ cứ nghe thấy cái tên, ngửi thấy cái mùi là lòng chộn rộn. Thèm lắm.
Ngày hôm đó, mẹ đã không chỉ dạy cho mình ăn mắm tôm, mẹ còn dạy cho mình một bài học lớn: cái ấn tượng ban đầu chẳng có nghĩa lí gì cả, và đừng bao giờ để bị đánh lừa bởi một ấn tượng ban đầu không tích cực, bởi đằng sau nó có thể ẩn chứa biết bao điều thú vị.
Thời gian trôi qua, mình vẫn ăn mắm tôm, và có thêm những người bạn. Rồi mình gặp và trở nên thân thiết với một cô em gái.
Cô em gái này có vẻ mặt lạnh lùng, đôi khi là thờ ơ, thỉnh thoảng là u sầu. Tính cô thì chua ngoa, đanh đá, ghê gớm thì xứng đáng với danh hiệu Nữ hoàng đá đểu và chọc ngoáy miền Bắc. Ai gặp cô này lần đầu mà không cẩn thận, để cô nổi hứng chọc ngoáy thì chắc khóc thét chạy mất dép.
Thế nhưng mình thân với cái cô em này đã mấy năm nay rồi. Yêu quí nhau ghê lắm. Bởi vì, đằng sau cái khuôn mặt lạnh lùng hay thờ ơ kia là một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế, kèm thêm một sự dịu dàng và ngọt ngào đến... sún răng.
Thế nhưng cái cô này mới thật là lạ lùng. Ngay cả lúc cô đang quan tâm và yêu thương người khác bằng sự ngọt ngào của mình, cô cũng phải thể hiện với cái thái độ, hoặc là dửng dưng, hoặc là chao chát với những phê phán, hay là chua ngoa với những lời lẽ thật khó nghe. Giống như là một sự thử thách, chỉ những ai có thể chịu đựng được và vượt qua cái bức tường thái độ đầy chông gai ấy, thì mới đáng được cô yêu thương. Bởi khi cô đã yêu thương, thì yêu thương hết mình và cái cảm giác được đón nhận tấm lòng của cô em thì thật là khoan khoái.
Hiếm hoi lắm mới tìm thấy ở em một nụ cười, hay những giây phút dịu dàng thuần khiết.
Có lần, mình thấy em bắt nạt người ta, ghê gớm quá thôi, mình mới bật cười mà nói: "Em cứ như cái con mắm tôm ý". Lời nói thì bâng quơ, mà nghĩ lại, kể ra cũng có những điểm đúng.
Bởi vì em chẳng thèm mời chào ai lại gần em, giống như món mắm tôm chẳng thèm tỏ ra mình là một món ăn hấp dẫn.
Bởi vì em ghê gớm, đanh đá, chua ngoa, giống như là một bát mắm tôm cũng phải vắt cả quả chanh vào mới đủ.
Và bởi vì, em ngọt ngào và đáng yêu khủng khiếp, giống như là mắm tôm mà không cho đến vài thìa đường vào thì chẳng còn gọi gì là mắm tôm nữa.
Và thế là em - món mắm tôm, đã biết thưởng thức, thì thích thú đến tê người.
Tóm lại, đứa nào không biết ăn mắm tôm đứa đấy thiệt, em nhỉ?

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Lang thang

EM THÍCH ANH!!!

Em thích anh!

- Biết

- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.


- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!


*******************




Ngày thứ 1 :


“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!”

“Tại sao?”

“Vì trò chơi đã bắt đầu.”


“Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!”


“ Tại sao?”

“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”


“7h30 a sang”

11pm


“Ngủ ngon…xxx”

“Sao không nhắn lại?”

“Tại sao?”

“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”

“Ừh thì ngủ ngon!”

Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.



Ngày thứ 2 :

“Em đang đứng trước nhà anh.”

"Làm gì?”

“ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.


- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân


- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….


11pm

“Ngủ ngon….xxx”


“G9”

Em: hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt *** cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc. Vui!

Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh




Ngày thứ 3 :


"Em đang đứng trước nhà anh.”


“Ừh”

Mua gì đấy ?

Ăn đi rồi biết.

Đã ăn chưa?

- Ai? Àh….chưa!

- Ăn cùng đi

- Hì hì…


- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!”

“Sao ăn mãi thế?”

“Em thích”


“Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!”

“Oh"!

11pm

“Ngủ ngon….xxx”

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm


“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
00:00


- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh


- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
- Em xin lỗi!

Em :hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.


Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.




Ngày thứ 4 :

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Vào đi!

- Anh ăn đi!

- Ừh!

- Chở đi học nhé!

- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

“Có muốn ăn kem không?”

“ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà”

“Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx”


“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em :hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh ?

Anh mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!




Ngày thứ 5:


“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)


“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em :cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.




Ngày thứ 6 :

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!


- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.


- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!


- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

-Đồ ngốc!

- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

-11pm


“Ngủ ngon anh nhé….xxx”


- “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em :hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???


Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!




Ngày thứ 7 :


“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta”


- “ Gì thế”

- “ Sang đón em sẽ rõ.”


- “Tinh vi”


- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì


- Đi xem phim nhé!


- Xem phim???

- Ừh!


- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.


- Ờ…

- Ăn tối nhé!


- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em


- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò


- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ

- Có ngon không ?


- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

-- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?


- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?


- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?


- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?


- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?


- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?


- Ờ…

- Thôi trễ rồi, anh về đi.


- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.”

- “Ừh”

-“Thế anh đã thích em chưa?”

- “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học”

- “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà”

-“ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?”

- “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx”


“ Ngủ ngon love….x”


[Cuối cùng thì...anh cũng thích em!... ]

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

Chợt thấy lòng trống vắng :((

Sau một thời gian khá dài bận bịu, tự dưng mình thấy thật trống vắng. Bình thường cứ quay như chong chóng với việc làm thêm, với học, với thi. Gần đây nhất là với thực tập, viết báo cáo, rồi với cả kỳ nghỉ tết... Ra tết, hết đợt quảng cáo, chưa có lịch học thêm, chưa có lịch thực tập.. thế là ngồi chơi. Tự dưng buồn!
Chưa hôm nào thấy lòng  trống vắng thế này. Lên mạng chả thấy mấy người, mà có 2 đứa bạn thân buzz thì k thấy nói gì, rồi kêu đang bận. Facebook thì bị chặn, k vào đc. Gọi điện thoại thì mấy đứa k liên lạc đc, nhắn tin cũng k trả lời. Đáng nhẽ mình cũng có 1 người để nhớ đến, để tâm sự cho đỡ buồn thì nay cũng vụt mất. Mình đã gửi mail cho người đó mấy ngày mà cũng k thấy đâu. Tất cả đều im lặng đến đáng sợ.
Phải mấy ngày nữa mới có lịch học. Tất cả các dự định của mình cũng chưa đi đến đâu. Tất cả mọi thứ như vỡ òa. Muốn khóc mà k sao khóc nổi. Chỉ còn gia đình và bố mẹ là điểm tựa duy nhất.
Mình đã cố gắng k để tâm hồn chai sạn. Cố gắng bận rộn để k cảm thấy trống trải. Vậy mà vẫn có cảm giác như vậy. Phải chăng mình nên có một người bên cạnh, của riêng mình thay vì cứ trông chờ quá nhiều ở bạn bè. Bạn bè dù thân đến mấy cũng phải có phút giây riêng tư của họ. Nhiều lúc thấy mình thật ích kỷ, cứ muốn giữ mọi thứ cho riêng mình.


Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

Sắp đến tết rồi, về nhà rất vui!!

Còn vài ba ngày nữa là đến tết. Bình thường đã nhớ nhà kinh khủng, nay lại gần đến tết lại càng nhớ hơn.
Đi ngoài đường mới thấy tết về thật rồi. Dọc đoạn đường Mai Dịch ngập trời hoa, đào, quất....hix. Thế mà mình vẫn còn ở đây, để làm gì?
Hôm nay mới nộp xong báo cáo. Số mình cũng đen nhưng mà chưa phải là số cùng tận. Ai đời 11h thầy hẹn hết hạn thì 10h45 mới nộp, mang lên thầy về mất rồi. Cũng may mà con An thu bài, chiều nộp nốt cho thầy không thì không biết tính sao? Chiều nay vào nhà thầy còn được thầy mời toàn đặc sản. Nhưng mà cũng chán vì đáng nhẽ mình không cần đổi đề tài vì không trùng với Phếtdavon. Thế mà mình đổi ngoắt 180 độ, từ KTTM sang Vĩ mô. Mà thầy lại chê cái đề tài mới đổi của mình, không biết có sao không nữa. Hix.
Mấy ngày sắp tới lại tất bật sang chuyện bán hoa. Chả biết có ăn thua gì không nhưng vẫn quyết tâm làm. Vốn bỏ ra không nhiều nhưng mà cũng sợ vì làm có mỗi mình. Học kinh tế mà chưa từng bỏ vốn ra để kinh doanh thì thật là nực cười quá. Từ trước đến giờ mình toàn làm thuê, chưa từng tự chịu lỗ lãi bao giờ. Lần này tự chịu hết.Có làm nhỏ mới làm lớn được. Chả có ai chưa từng lỗ mà thành công cả.
Từ khi thi xong đến giờ chưa có lấy 1 ngày nghỉ ngơi. Lúc nào cũng làm việc làm việc làm việc, suýt bỏ cả làm báo cáo. Đến giờ vẫn chưa nghỉ tết.
Nhiều người thắc mắc chả biết tớ làm cật lực như thế để làm gì(nhiều người còn cho rằng tớ tự hành xác cơ)? Trời rét mướt thế mà phải phóng xe đi xa tít mù tắp, rồi cả ngày đứng rét mướt ngoài đường, đến nỗi chân tay sưng vù vì bị cước. Nhưng đổi lại tớ có nhiều niềm vui. Tự dưng tớ phát hiện ra một số năng khiếu của mình như: hehehe nói rất to cả ngày mà không thấy mệt, cười như người mẫu độc quyền của P/S cả ngày mà không mỏi... và rất có duyên bán hàng. Mặc dù ngành chính của tơ không phải là Mar và cũng chưa lần nào được đào tạo về Mar nhưng mà mình làm công việc này cũng tốt phết.Chắc mai cũng sẽ tốt thôi.
Mọi thứ trong cuộc đời này đều có quan hệ nhân- quả. Mình làm việc thế nào thì sẽ được trả công xứng đáng thôi. Làm việc như thiêu thân để thấy cuộc sống không trống vắng. Đến bây giờ vẫn chỉ một mình đi trên mọi nẻo đường. Nhiều lúc muốn gục ngã nhưng mà bản thân không cho phép thế, thế là lại phải đi tiếp, dù một mình cũng phải đi tiếp. Ôi!sắp sang tuổi mới, thấy mình cũng người lớn lên đôi phần. Thật khó có thể hài hoà giữa công việc và tình yêu. Mình hi vọng bước sang một năm mới sẽ có nhiều điều mới mẻ dành cho mình. Dù là tốt hay không tốt nhưng mình luôn luôn cần sự mới mẻ.
Chúc mọi người về quê ăn tết vui vẻ!