Không hiểu cái thứ cảm xúc gì đang xâm chiếm.
Thứ 2 đầu tuần, mọi chuyện khởi đầu khá tốt đẹp. 6h25' chưa kịp mở mắt đã thấy tít tít. 1 message từ số quen thuộc, nội dung cũng quen thuộc. Đọc xong, mỉm cười, lồm cồm bò dậy vơ lấy cái áo đi ra ngoài. Bắt đầu 1 ngày làm việc mới, 1 tuần làm việc mới.
Thứ 2, mở đầu bằng 1 cont luồng xanh. Mọi thứ thế là OK. Buổi chiều làm xong mọi việc, ngồi chát với bạn bè, cả những người thân, cả quen, cả biết và có thể là không biết gì cả. Dò xem tất cả các update của bạn bè và comment nếu thấy cần. List bạn bè đã khá nhiều nhưng vẫn còn 1 vài phần tử không tìm thấy đâu. Tiếp tục search.
Tự dưng thấy cái tên quen quen, nhất thời k nhớ nổi. Tò mò, kích nút đi tới trang ... Lặng người vài giây. Hóa ra ...
Chả hiểu nổi cảm giác lúc ấy là thế nào? Ngạc nhiên? buồn? vui? đau khổ? và cũng có thể là không gì cả? Đáng lẽ quay ra nhưng trí tò mò không cưỡng nổi, thế là dạo qua 1 vòng. Nó tò mò xem có cái gì liên quan đến mình không?
Không gì cả? Không tìm thấy bất kỳ dấu vết gì về nó trên trang của người đó. Hơi thất vọng? Ồ ! Không! Thở phào nhẹ nhõm ư? cũng không? Chả có tý cảm xúc nào. Không ngờ nó lại bình tâm đến vậy.
Bao lâu nhỉ?Chơi face từ năm thứ 2, năm nay là hơn 3 năm. Cứ thắc mắc là bao nhiêu bạn bè chung mà nó không tìm thấy hắn. Giờ kết thúc rồi, nó không còn tìm nữa thì thấy để làm gì? Bỏ qua nút kết bạn. Hì. Lướt.
Cuộc đời nhiều khi chớ trêu thật đấy. Giờ nó đã thấm cái câu '' tuy xa mà gần, tuy gần mà xa''. Hì. Các cụ bảo cấm có sai "xa thơm gần thối" mà.
Cơn đau bụng lại hành hạ. Tự dưng thấy nhớ....
Khi còn học xa nhà, mỗi lần đến... đau bụng mà không dám kêu ai. Nó lại gọi điện cho hắn, kêu ka, nhiều khi k chịu nổi. khóc.. Ngớ ngẩn! Giờ thì sao? không khóc nổi. Cắn gần đứt môi để không khóc. Tẹo nữa có đi dạy đc nữa không đây?
Vẫn biết là không nên bắt đầu nhưng mà... Từ khi nào? do ai không rõ. Mọi cố gắng của nó để giữ lại 1 tình bạn thật trong sáng đều bằng con số 0. Đúng. Con số 0 tròn chĩnh. Hắn ta là người phá hủy mọi thứ. Có tiếc k? k tiếc. Có mất không? Không mất. Nó không đánh mất, k thay đổi mà là người khác kìa.
Nó không muốn lưu lại những lúc buồn hay giận giỗi. Có chăng chỉ nên giữ khoảnh khắc thật đẹp và hồn nhiên thời cấp 3 thôi.
Lúc mà nó bị đổi mk yahoo và face, nó đã tức tối và cả chửi thề nữa chứ. Mất hết liên lạc đôi khi là 1 tổn thất nhưng nhiều khi cũng hay. Cái mất đi bao giờ cũng là bắt đầu của những điều mới mẻ. Nó ước gì cái bộ óc của nó cũng giống như computer, khi cần thì lưu, không cần thì ấn nhẹ delete là Ok. Khỏi phải day dứt, khỏi phải buồn tủi.
Đã bao lần, nó tự hỏi, tại sao lại cứ nghĩ mãi về 1 điều không nên nghĩ, về 1 người không đáng cho nó quan tâm nữa. Và nó cũng làm đc điều đó trong mấy tháng qua. Chỉ là tạm thời không nghĩ đến, chứ không phải là quên.
Thế mà hôm nay....gặp lại. Tự trách bản thân sao cứ lang thang làm gì? K bít sẽ tốt hơn.
Nhớ lại những lời con bạn ruột nói hôm chuẩn bị lên Hn ( t nghe con T bảo " Tất cả mọi thứ đều chỉ xuất phát từ m. Nó k có chút cx nào cả", "đừng có tự tưởng tượng ra nữa đi", " nó bảo m cản trở nó đến vs người khác", rằng " nó muốn dứt khoát nhưng m cứ lằng nhằng mãi"). :)):))))))). Choáng. Không hiểu đang ở mặt đất hay nơi nào .... xa lắm!!!!
Không bít nên gét mặt hay nên cảm ơn nó đây? Ù tai. Không nghe tiếp đc điều gì nữa. Khóc ư? không khóc nổi? Chết lặng 1 lúc. Không hiểu đang nói về ai ( đến đây đơ toàn tập)
Ồ. tại sao phải nói ra những lời như thế nhỉ? (Không bít hắn có đỏ mặt khi nói ra những lời như thế? Hoàn toàn khác với những điều nó biết, nó nghĩ). Tại sao k nghĩ là cũng đã có chút chút gì đó với nhau và giờ đã hết. Như thế có pải đẹp không? Vẫn sẵn sàng tâm lý kết bạn mà. Vì dù sao người đó đã từng là nguồn động viên rất lớn để nó sống, học tập và làm việc.
Chưa Kịp gửi tới người đó lời cảm ơn thì.... Hì. Đành rút lại vậy.
Đúng cái lúc ra trường, đang bơ vơ giữa rất nhiều lối rẽ thì đùng 1 cái... mất luôn cả bạn bè, cả nguồn cổ vũ đặc biệt nhất.
Trống trải!
Tủi thân!
Và càng phải cố găng hơn nữa.
Cuối cũng cũng làm đc.
Có bằng trong tay và cả công việc mà nó định hướng ban đầu: Nhân viên XNK
Nhưng mất đi 1 thứ. Niềm tin.
Không phải do mình đánh mất mà có người tự cắt đứt.
Nó trở nên nghi hoặc mọi thứ. Ai nói gì nó cũng khó tin. Sợ lại bị lừa dối 1 lần nữa. Phải chăng những người quá thành thật lại nhận được sự lừa dối. Cảm giác bị tổn thương ghê gớm. Trong 4 năm, nó , ngoài việc chờ đợi, chờ đợi 1 sự thay đổi từ hắn thì k làm gì cả. Phải chăng là sai lầm?
Có những thứ nó đã bỏ lỡ trong lúc chờ đợi. Nhưng mà nó không tiếc vì nó đã quyết định vậy.
Không trách móc, không giận hờn ( Làm gì có cái quyền đó. Từ trước tới giờ, cứ tự giận dỗi, rồi lại tự làm lành. Chả có ai dỗ dành. Đã quen rồi.) Nó chỉ buồn vì người mà nó luôn tin tưởng lại kết thúc mọi chuyện lãng xẹt như vậy. Như thế nào chỉ có người đó hiểu. Cuối cùng vẫn không dám đứng trước mặt nó mà nói điều gì, chỉ nói qua người thứ 3, thứ 4 hay thứ 5 gì đó rồi đến tai nó.
Đã mất bao nhiêu thời giờ để nó quyết định, có về Hp hay không? cuối cùng vẫn về, mà gần chỗ hắn luôn. Điều đó như 1 sự thách thức rất lớn với bản thân nó.
Bà chị họ nó nói "đã quên thì ở đâu cũng vậy. không quên đc thì dù có ở HN hay Hp cũng vẫn bị dằn vặt thôi e ạ". Nó về Hp sớm hơn dự định cũng là vì thế.
Lấy bằng xong, k ở lại chụp ảnh kỷ niệm, k liên hoan cùng bạn bè dù biết sẽ khó có dịp gặp lại. Về phòng trọ, thu đồ đạc. Phóng về HP trong ngày mưa gió. 8h30' đến nơi. Đồ đạc mang về không gì cả ngoài tấm bằng đại học. Chỉ thế thôi. Tất cả những kỷ niệm gửi lại đất Hà.
Hắn không biết điều gì. Vẫn nhắn tin 20/10 rủ uống cafe. Ồ. Cà phê đắng lắm. Nó đọc tin xong, cười khẩy, send 1 tin gì không nhớ nữa.
20/10 là ngày gì? Chả là gì hết. Ngày này không có trong từ điển sống của nó. Vẫn như mọi ngày, đi làm, đi dạy.
Không hiểu người khác nghĩ sao nữa? Mặc. Nó vẫn sống theo cách của riêng nó. Được làm những điều mình thích thì cuộc đời này còn gì phải hối.
Nó sống hết mình. Làm việc hết mình, chơi hết mình. Không lo sợ ngày mai sẽ ra sao? Ai biết trước chứ. Biết đâu ngày mai ốm chết, bệnh chết, tai nạn chết... Mà nó cũng suýt chết vì tai nạn còn gì? Tại sao vụ tai nạn ấy không lấy luôn đi trí nhớ, quét mọi thứ và để mình bắt đầu lại từ đầu. 2 tháng để lành lặn trở lại, mất đi tý thịt thôi, còn mọi thứ vẫn vậy. Vẫn bị day dứt.
Mùa đông về. Lạnh. Càng lạnh hơn khi ngày nào cũng lọ mọ tắm rửa vào lúc 22h. Có sao đâu.Có hay không có tên đó, nó vẫn sống thế thôi. Lúc nào cũng 1 mình. Bất cứ việc gì, bất cứ nơi đâu.
Nó hay cùng cô bạn thân la liếm ở chợ Cát Bi. Mỗi lần từ công ty đi ra chợ, qua nhà hắn, có cái gì đó hơi khác. Cố gắng phóng thật nhanh như sợ bị ai bắt gặp. Nó chưa hoàn toàn gạt được mọi thứ ra khỏi đầu.
Ngày mai, nó quyết định làm cái việc mà nó nên làm từ cách đây vài tháng. Không nên có lỗi thêm với những người đã yêu quý và thật sự quan tâm tới nó. Nó cảm thấy đã trả xong nợ nần với hắn. Thế là hết. Bắt đầu cho những điều mới mẻ đang chờ đón.
Tạm biệt ông bạn. Nó lẩm nhẩm trong miệng điều gì nữa, không ai nghe rõ. Hai anh chị cũng phòng quay sang bằng ánh mắt nghi hoặc. " Hôm nay chị thấy m làm sao ấy". Nó cười. " Về đi anh chị, tới giờ về rồi"
Vẫn đau bụng. Thu dọn đồ. Nó đang phân vân k bít có cho học sinh nghỉ hay không. Sắp thi học kỳ, còn nhiều thứ nó chưa ôn kịp. Mà về nhà chẳng lẹ lại nằm khóc và quằn qoại với cơn đau. Hơn 1 lần nó ước làm con trai. NÓ nghĩ con trai thì sẽ can đảm, cứng rắn và dứt khoát. Không như nó cứ day dứt về những thứ vớ vẩn. Và những lúc đau thế này, nó sẽ không gọi, k nhắn tin làm phiền ai đó.
Thời gian ơi, hãy quay ngược lại, để cho 2 đứa đừng thân nhau!
Thứ 2 đầu tuần, mọi chuyện khởi đầu khá tốt đẹp. 6h25' chưa kịp mở mắt đã thấy tít tít. 1 message từ số quen thuộc, nội dung cũng quen thuộc. Đọc xong, mỉm cười, lồm cồm bò dậy vơ lấy cái áo đi ra ngoài. Bắt đầu 1 ngày làm việc mới, 1 tuần làm việc mới.
Thứ 2, mở đầu bằng 1 cont luồng xanh. Mọi thứ thế là OK. Buổi chiều làm xong mọi việc, ngồi chát với bạn bè, cả những người thân, cả quen, cả biết và có thể là không biết gì cả. Dò xem tất cả các update của bạn bè và comment nếu thấy cần. List bạn bè đã khá nhiều nhưng vẫn còn 1 vài phần tử không tìm thấy đâu. Tiếp tục search.
Tự dưng thấy cái tên quen quen, nhất thời k nhớ nổi. Tò mò, kích nút đi tới trang ... Lặng người vài giây. Hóa ra ...
Chả hiểu nổi cảm giác lúc ấy là thế nào? Ngạc nhiên? buồn? vui? đau khổ? và cũng có thể là không gì cả? Đáng lẽ quay ra nhưng trí tò mò không cưỡng nổi, thế là dạo qua 1 vòng. Nó tò mò xem có cái gì liên quan đến mình không?
Không gì cả? Không tìm thấy bất kỳ dấu vết gì về nó trên trang của người đó. Hơi thất vọng? Ồ ! Không! Thở phào nhẹ nhõm ư? cũng không? Chả có tý cảm xúc nào. Không ngờ nó lại bình tâm đến vậy.
Bao lâu nhỉ?Chơi face từ năm thứ 2, năm nay là hơn 3 năm. Cứ thắc mắc là bao nhiêu bạn bè chung mà nó không tìm thấy hắn. Giờ kết thúc rồi, nó không còn tìm nữa thì thấy để làm gì? Bỏ qua nút kết bạn. Hì. Lướt.
Cuộc đời nhiều khi chớ trêu thật đấy. Giờ nó đã thấm cái câu '' tuy xa mà gần, tuy gần mà xa''. Hì. Các cụ bảo cấm có sai "xa thơm gần thối" mà.
Cơn đau bụng lại hành hạ. Tự dưng thấy nhớ....
Khi còn học xa nhà, mỗi lần đến... đau bụng mà không dám kêu ai. Nó lại gọi điện cho hắn, kêu ka, nhiều khi k chịu nổi. khóc.. Ngớ ngẩn! Giờ thì sao? không khóc nổi. Cắn gần đứt môi để không khóc. Tẹo nữa có đi dạy đc nữa không đây?
Vẫn biết là không nên bắt đầu nhưng mà... Từ khi nào? do ai không rõ. Mọi cố gắng của nó để giữ lại 1 tình bạn thật trong sáng đều bằng con số 0. Đúng. Con số 0 tròn chĩnh. Hắn ta là người phá hủy mọi thứ. Có tiếc k? k tiếc. Có mất không? Không mất. Nó không đánh mất, k thay đổi mà là người khác kìa.
Nó không muốn lưu lại những lúc buồn hay giận giỗi. Có chăng chỉ nên giữ khoảnh khắc thật đẹp và hồn nhiên thời cấp 3 thôi.
Lúc mà nó bị đổi mk yahoo và face, nó đã tức tối và cả chửi thề nữa chứ. Mất hết liên lạc đôi khi là 1 tổn thất nhưng nhiều khi cũng hay. Cái mất đi bao giờ cũng là bắt đầu của những điều mới mẻ. Nó ước gì cái bộ óc của nó cũng giống như computer, khi cần thì lưu, không cần thì ấn nhẹ delete là Ok. Khỏi phải day dứt, khỏi phải buồn tủi.
Đã bao lần, nó tự hỏi, tại sao lại cứ nghĩ mãi về 1 điều không nên nghĩ, về 1 người không đáng cho nó quan tâm nữa. Và nó cũng làm đc điều đó trong mấy tháng qua. Chỉ là tạm thời không nghĩ đến, chứ không phải là quên.
Thế mà hôm nay....gặp lại. Tự trách bản thân sao cứ lang thang làm gì? K bít sẽ tốt hơn.
Nhớ lại những lời con bạn ruột nói hôm chuẩn bị lên Hn ( t nghe con T bảo " Tất cả mọi thứ đều chỉ xuất phát từ m. Nó k có chút cx nào cả", "đừng có tự tưởng tượng ra nữa đi", " nó bảo m cản trở nó đến vs người khác", rằng " nó muốn dứt khoát nhưng m cứ lằng nhằng mãi"). :)):))))))). Choáng. Không hiểu đang ở mặt đất hay nơi nào .... xa lắm!!!!
Không bít nên gét mặt hay nên cảm ơn nó đây? Ù tai. Không nghe tiếp đc điều gì nữa. Khóc ư? không khóc nổi? Chết lặng 1 lúc. Không hiểu đang nói về ai ( đến đây đơ toàn tập)
Ồ. tại sao phải nói ra những lời như thế nhỉ? (Không bít hắn có đỏ mặt khi nói ra những lời như thế? Hoàn toàn khác với những điều nó biết, nó nghĩ). Tại sao k nghĩ là cũng đã có chút chút gì đó với nhau và giờ đã hết. Như thế có pải đẹp không? Vẫn sẵn sàng tâm lý kết bạn mà. Vì dù sao người đó đã từng là nguồn động viên rất lớn để nó sống, học tập và làm việc.
Chưa Kịp gửi tới người đó lời cảm ơn thì.... Hì. Đành rút lại vậy.
Đúng cái lúc ra trường, đang bơ vơ giữa rất nhiều lối rẽ thì đùng 1 cái... mất luôn cả bạn bè, cả nguồn cổ vũ đặc biệt nhất.
Trống trải!
Tủi thân!
Và càng phải cố găng hơn nữa.
Cuối cũng cũng làm đc.
Có bằng trong tay và cả công việc mà nó định hướng ban đầu: Nhân viên XNK
Nhưng mất đi 1 thứ. Niềm tin.
Không phải do mình đánh mất mà có người tự cắt đứt.
Nó trở nên nghi hoặc mọi thứ. Ai nói gì nó cũng khó tin. Sợ lại bị lừa dối 1 lần nữa. Phải chăng những người quá thành thật lại nhận được sự lừa dối. Cảm giác bị tổn thương ghê gớm. Trong 4 năm, nó , ngoài việc chờ đợi, chờ đợi 1 sự thay đổi từ hắn thì k làm gì cả. Phải chăng là sai lầm?
Có những thứ nó đã bỏ lỡ trong lúc chờ đợi. Nhưng mà nó không tiếc vì nó đã quyết định vậy.
Không trách móc, không giận hờn ( Làm gì có cái quyền đó. Từ trước tới giờ, cứ tự giận dỗi, rồi lại tự làm lành. Chả có ai dỗ dành. Đã quen rồi.) Nó chỉ buồn vì người mà nó luôn tin tưởng lại kết thúc mọi chuyện lãng xẹt như vậy. Như thế nào chỉ có người đó hiểu. Cuối cùng vẫn không dám đứng trước mặt nó mà nói điều gì, chỉ nói qua người thứ 3, thứ 4 hay thứ 5 gì đó rồi đến tai nó.
Đã mất bao nhiêu thời giờ để nó quyết định, có về Hp hay không? cuối cùng vẫn về, mà gần chỗ hắn luôn. Điều đó như 1 sự thách thức rất lớn với bản thân nó.
Bà chị họ nó nói "đã quên thì ở đâu cũng vậy. không quên đc thì dù có ở HN hay Hp cũng vẫn bị dằn vặt thôi e ạ". Nó về Hp sớm hơn dự định cũng là vì thế.
Lấy bằng xong, k ở lại chụp ảnh kỷ niệm, k liên hoan cùng bạn bè dù biết sẽ khó có dịp gặp lại. Về phòng trọ, thu đồ đạc. Phóng về HP trong ngày mưa gió. 8h30' đến nơi. Đồ đạc mang về không gì cả ngoài tấm bằng đại học. Chỉ thế thôi. Tất cả những kỷ niệm gửi lại đất Hà.
Hắn không biết điều gì. Vẫn nhắn tin 20/10 rủ uống cafe. Ồ. Cà phê đắng lắm. Nó đọc tin xong, cười khẩy, send 1 tin gì không nhớ nữa.
20/10 là ngày gì? Chả là gì hết. Ngày này không có trong từ điển sống của nó. Vẫn như mọi ngày, đi làm, đi dạy.
Không hiểu người khác nghĩ sao nữa? Mặc. Nó vẫn sống theo cách của riêng nó. Được làm những điều mình thích thì cuộc đời này còn gì phải hối.
Nó sống hết mình. Làm việc hết mình, chơi hết mình. Không lo sợ ngày mai sẽ ra sao? Ai biết trước chứ. Biết đâu ngày mai ốm chết, bệnh chết, tai nạn chết... Mà nó cũng suýt chết vì tai nạn còn gì? Tại sao vụ tai nạn ấy không lấy luôn đi trí nhớ, quét mọi thứ và để mình bắt đầu lại từ đầu. 2 tháng để lành lặn trở lại, mất đi tý thịt thôi, còn mọi thứ vẫn vậy. Vẫn bị day dứt.
Mùa đông về. Lạnh. Càng lạnh hơn khi ngày nào cũng lọ mọ tắm rửa vào lúc 22h. Có sao đâu.Có hay không có tên đó, nó vẫn sống thế thôi. Lúc nào cũng 1 mình. Bất cứ việc gì, bất cứ nơi đâu.
Nó hay cùng cô bạn thân la liếm ở chợ Cát Bi. Mỗi lần từ công ty đi ra chợ, qua nhà hắn, có cái gì đó hơi khác. Cố gắng phóng thật nhanh như sợ bị ai bắt gặp. Nó chưa hoàn toàn gạt được mọi thứ ra khỏi đầu.
Ngày mai, nó quyết định làm cái việc mà nó nên làm từ cách đây vài tháng. Không nên có lỗi thêm với những người đã yêu quý và thật sự quan tâm tới nó. Nó cảm thấy đã trả xong nợ nần với hắn. Thế là hết. Bắt đầu cho những điều mới mẻ đang chờ đón.
Tạm biệt ông bạn. Nó lẩm nhẩm trong miệng điều gì nữa, không ai nghe rõ. Hai anh chị cũng phòng quay sang bằng ánh mắt nghi hoặc. " Hôm nay chị thấy m làm sao ấy". Nó cười. " Về đi anh chị, tới giờ về rồi"
Vẫn đau bụng. Thu dọn đồ. Nó đang phân vân k bít có cho học sinh nghỉ hay không. Sắp thi học kỳ, còn nhiều thứ nó chưa ôn kịp. Mà về nhà chẳng lẹ lại nằm khóc và quằn qoại với cơn đau. Hơn 1 lần nó ước làm con trai. NÓ nghĩ con trai thì sẽ can đảm, cứng rắn và dứt khoát. Không như nó cứ day dứt về những thứ vớ vẩn. Và những lúc đau thế này, nó sẽ không gọi, k nhắn tin làm phiền ai đó.
Thời gian ơi, hãy quay ngược lại, để cho 2 đứa đừng thân nhau!


