Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Lại xa nhau

9h30 phút sáng 20.11.2013 Chuyến ô tô Hải Phòng - Nha Trang chuyển bánh đưa chồng đi công tác. Chuyến xe mang bao nhiêu yêu thương, lưu luyến của vợ chồng dành cho nhau. Lại bắt đầu những ngày tháng nhớ nhung da diết cháy bỏng, chờ đợi âm thầm lặng lẽ. Lại xa nhau !
Trong lòng chợt giấy lên nhiều cảm xúc. Có chút gì đó buâng khuâng, buồn buồn, luyến tiếc và hụt hẫng, cả hoang mang lo sợ nữa. Vẫn là thói quen không muốn tiễn chân người ra đi, chỉ muốn đón người trở về, lại không đợi chồng lên xe mà chỉ chở đến bến đỗ. Gió lạnh đầu mùa! Chưa rét đậm rét hại để khoác lên người những chiếc áo dày và to nhưng cũng đủ để hai người yêu nhau muốn quấn quýt vào nhau không muốn chia xa.
Lần đi này tưởng như cũng giống những lần trước đó nhưng không phải vậy. Có cái gì đó khác trong cõi lòng. Nhiều dự định chưa thực hiện được. Nuối tiếc

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Một năm sau ngày cưới

Thế là đã được 1 năm mình về nhà chồng. Thời gian trôi nhanh thật. Một Năm với nhiều cảm xúc. Vui có, buồn có, lo lắng có, hồi hộp có, sung sướng có, ảm đạm có... Mồng 2.9.2013-2.9.2013.
Sau một năm, suy nghĩ trong đầu mình lúc này là gì? Mình đã xem lại thời điểm này của năm trước. Cảm xúc hoàn toàn khác bây giờ. Có cái mất đi, có cái thêm vào.
Công việc và gia đình sau một năm không có gì tiến triển nhiều. Mức lương có nhích lên chút nhưng không đáng kể. Nhà ở vẫn chưa hoàn thiên, nguyên si như lúc đầu mới về. Con cái chưa có. Nghĩ lại thì cũng không biết một năm qua mình làm được những gì?
Ngày kỷ niệm 1 năm ngày cưới chồng không có nhà. Một mình đi dự đám cưới hai người bạn thân thiết. Mừng cho hai đứa nó. Chả gì thì con Hường với con Hoa cũng là đệ tử ruột của mình :D. Nhân dịp đi dự đám cưới gặp gỡ thêm được mấy người bạn cũ.Thật vui. Thật mệt. Vẫn tự hào là về nhà còn gặt được mấy sào lúa và thổi được cơm tối.
Nhiều lúc chồng không có nhà, tủi thân tủi phận đủ đường. Một mình trời nắng chang chang, đầu ong ong. Không nhớ nổi đường về nhà. Nghĩ! giá mà có chồng chở đi thì tốt biết chừng nào. Hic
Trong đầu thi thoảng lại rộn lên suy nghĩ: " liệu mình có thích hợp với nơi này?" " đi hay ở?". Rồi lại lang thang với những ý nghĩ vẩn vơ " nếu mình và chồng không gặp nhau thì giờ này mình đang là ai?". Trong công việc đã đủ áp lực và buồn chán vì bị đối xử không công bằng. Đối với gia đình, ngoài việc sống với chồng lại phải lo làm vừa lòng bố mẹ chồng. Thực sự cuộc sống quá mệt mỏi.
Mình muốn đến một ngôi chùa nào đó, ở một thời gian cho khuây khỏa. Tối nay hẹn chồng ra ngoài ăn để bày tỏ ý kiến này không biết có thuận lợi không. Mình nghĩ là anh ấy không đồng ý nhưng vẫn hi vọng anh chấp nhận. Mình không muốn sống mãi thế này. U uất và não nề quá. Mình muốn đến nơi yên tĩnh để tự lấy lại cân bằng. Mỗi một lần cái ý định " rời bỏ" ngôi nhà ấy dậy lên, mình lại nghĩ đến cảm xúc của bố mẹ khi biết tin ấy. Họ sẽ lo lắng, sẽ đau buồn, sẽ cảm thấy xấu hổ như thế nào khi biết đứa con Út sẽ bỏ chồng ( hay bị chồng bỏ)? đứa con mà họ mất bao nhiêu công sức, tình cảm và tiền bạc nuôi nấng, dạy giỗ? đứa con luôn làm cho bố mẹ tự hào và yên lòng. Mỗi lần nghĩ đến bố mẹ mình lại làm cho ý nghĩ kia chùn bước, bay biến. Mình không sợ khổ, mình không ngại bắt đầu lại từ đầu. Mình chỉ sợ tổn thương đến niềm tin và danh dự của bố mẹ. Nhưng chẳng lẽ vì thế mà mình không được sống thật với cảm xúc của mình hay sao? Chẳng lẽ phải ôm những nỗi uất ức, dày võ này mãi.
Mình thực sự yêu chồng và không ngại khó khăn cách trở.  Mãi mãi sẽ là như thế. Nhưng liệu mình có đủ bao dung để bỏ qua những cư xử không đúng mực của bố mẹ chồng, để rồi cũng yêu thương họ giống như yêu thương bố mẹ mình. Tự hỏi tại sao lại có sự khác nhau đến thế? Rồi lại tự cười, tự nhủ rằng " mãi mãi không thể nào giống nhau được. Mãi mãi vẫn là con trai-con dâu mà thôi". Cứ nghĩ đến những câu nói họ thốt ra một cách vô tình, cứ như thể là nó tự chảy ra khỏi miệng chứ họ không muốn nói thế ấy -đã làm cho mình bị tổn thương ghê gớm. Mình không muốn viết ra đây, cũng không muốn nhớ đến vì mỗi lần như thế làm cho mình rất đau khổ. Mình càng không muốn kể cho bất kỳ ai nghe, kể cả là chồng mình.
Mọi nỗi buồn đều dồn nén vào trong. Không muốn kể cho bố mẹ đẻ vì sợ họ lo lắng. Không muốn kể cho chồng vì thương chồng đi xa vất vả, không muốn chồng nghĩ ngợi gì thêm. Không muốn kể cho bạn bè nghe, sợ họ thương hại hay cười nhạo vì trong mắt họ mình lúc nào cũng là người may mắn, hạnh phúc. Chỉ còn ta với ta, ôm gối gặm nhấm nỗi buồn. Đôi khi trái tim nhỏ bé tưởng như không chịu đựng được nữa, muốn vỡ tung. Vừa trên đường đi làm vừa lau nước mắt là sự việc diễn ra một cách đều đặn, thường xuyên. Tâm hồn cũng trở lên khô cằn, không quan tâm đến xung quanh, đến cả bản thân mình cũng vậy.
Ngoài khóc ra, mình không làm gì để giải quyết vấn đề. Đã biến đi đâu mất cái con người mạnh mẽ, quyết liệt, dám nhìn thẳng vào sự thật. Bây giờ ngoài việc lảng tránh ra và khóc lóc mình không còn biết làm gì hơn. Vẫn biết ngoài bản thân mình ra, không ai có thể giải quyết được vấn đề. Nhưng mình yếu đuối quá, không biết phải làm cách nào đây. Liệu cứ nhẫn nại có phải là cách giải quyết vấn đề hay không? Hay là mình nên nói ra một lần cho hết? Thật sự trong lòng rối như tơ vò. Buồn bã! tuyệt vọng!

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Chiều thứ 7 rảnh rỗi!

Gần một năm lấy chồng rồi. Nhiều cảm xúc đan xen. Nhìn chung là vui nhiều buồn ít. Tạm thấy mãn nguyện với tổ ấm bé nhỏ. Nhìều lúc nó tưởng như là cuộc sống quá êm đềm. Nhiều lúc cảm giác chẳng cần mong ước gì nhiều. Chỉ vậy là đủ. Cũng khá nhiều người nói với nó rằng nó thật hạnh phúc và họ đang cố phấn đầu để có được những điều nó đang có. Nhiều lúc cảm xúc thăng hoa khiến cho chính nó cũng phải ngộ nhận rằng nó là người hạnh phúc nhất thế gian. Nhiều lúc...
Tính đến ngày hôm nay nó 24 tuổi. Nếu theo các cụ thì cộng thêm tuổi mụ là 25. Chợt nhớ ra là đã đến cái mốc mà nó định trước ngay từ khi vừa tròn 20 tuổi. Nhớ sinh nhật lần thứ 20, nó được cô bạn thân học cùng  lớp đại học tặng cho 1 lọ điều ước. Chả biết cô bạn biết nó là đứa hay mơ mộng và có hoài bão, nhiều lúc là tham lam, luôn luôn đặt ra mục tiêu trong cuộc sống mà tặng cái lọ đó hay chỉ đơn giản là tình cờ, thấy hay hay thì tặng. Lúc nhận được nó, bên trong là những tờ giấy xanh đỏ bé xíu. Mỗi tờ lại được cuộn cẩn thận và buộc lại bởi 1 sợi dây đồng óng ánh. Tất cả mọi thứ, từ chiếc lọ, đến những mảnh giấy, đến cả những ông trăng ông sao đựng trong đó đều nhỏ xíu..... Sau đó mình chỉ làm thêm một việc là viết thêm những điều ước của riêng mình vào đó. Mình đã nghĩ mãi mới viết vào 4 mảnh giấy đó. Một chiếc lọ nhỏ xíu chứa bao mong ước to lớn. Có thể những điều đó không lớn với một số người nhưng ít nhất đối với nó là như vậy. Và trong 4 năm đại học, sau khi ra trường về Hải Phòng làm việc, nó vẫn giữ cái lọ ấy như báu vật của riêng mình.
Rồi cả cái địa chỉ gmail, blog và tài khoản đăng nhập các diễn đàn đều là nonstop8925. Không phải ngẫu nhiên nó lại nghĩ ra cái tên này. Cho đến nay đã sắp hết thời gian mà nó đặt ra cái mục tiêu. 25 tuổi.
Nhớ Huệ  còi quá. hic
25 tuổi nó làm được gì? Có được 1 người chồng luôn yêu thương nó hết mực. Tuy trong cuộc sống có lúc này lúc khác nhưng cho đến hôm nay nó cảm thấy mãn nguyện. Nó thầm cảm ơn cuộc đời này đã mang anh đến với nó. Từ ngày có anh, cuộc sống của nó có thêm tiếng cười, thêm niềm tin vào cuộc đời. Nó hay lũng lịu, hỏi vơ vẩn này nọ nhưng nó tin và yêu anh lắm. Còn công việc? Cũng được gọi là khá ổn. Có những lúc nó cảm thấy khó có thể tiếp tục, khó có thể gắn bó thêm. Nhưng rồi những phút ấy cũng qua đi. Chả phải là đến thời điểm này nó cũng vẫn cứ làm ở đây hay sao?
Vậy mà nó lại cảm thấy bất lực và tuyệt vọng vào lúc này. Sau bao lo lắng, ngày hôm qua nó biết được kết quả thử máu và các xét nghiệm khác. Bác sĩ bảo là không có gì bất thường. Nhưng lại hẹn lần sau đến siêu âm. Thật là hết kiên nhẫn. Đã 6 lần đi siêu âm mà bác sĩ không hề cho thuốc, không hề có 1 câu kết luận gì. Hơn hai tháng trôi qua. Nó chờ mong 1 điều kỳ diệu ban em bé cho 2 vợ chồng. Nó chả bị làm sao cả. Vấn đề không có gì nghiêm trọng. Đó là những câu nói của những chị có cùng cảnh ngộ. Mà sao nó vẫn thấy buồn, thấy lo lắng. Liệu nó có thể được làm mẹ hay không?
Thật là khủng khiếp! Chưa từng khi nào nó nghĩ tới điều đó. Lúc nào nó cũng thích nhiều con. Hồi còn đi học, chưa một ai ngỏ lời nó đã luôn nghĩ sau này ít nhất là có 3 nhóc. Khi lấy anh, cả hai vợ chồng đều mong có con. Anh cũng đã khá lớn tuổi. Còn nó đã đủ chín chắn để làm mẹ. Vậy mà đã gần 1 năm bên nhau, hai vợ chồng vẫn là con số 0.Cái ý nghĩ liệu nó có thể làm mẹ không? Nếu điều đó xảy ra thì sẽ ra sao? cứ vẫn vơ trong đầu nó mãi không thôi. Bố mẹ hai bên mong mỏi. Họ hàng, đồng nghiệp quan tâm. Điều đó lại càng khiến nó sốt ruột và lo lắng. Đôi khi nó cảm thấy có lỗi với bố mẹ chồng, với chồng, với nhà chồng.
Mặc dù anh an ủi động viên. Anh chưa từng một phút nghỉ ngơi nào mà không gọi hỏi thăm vợ. Nhưng điều đó cũng chỉ an ủi được phần nào. Còn cái suy nghĩ rồ dại kia cứ quẩn quanh trong đầu nó. Liệu nó có sao không? gia đình sẽ đi về đâu? Đang ngồi trong văn phòng mà bất chợt một giọt nước lăn dài trên má. Ai hiểu cho nỗi lòng của nó.
Gần đây nó hay buồn bực, chểnh mảng công việc gia đình. Hôm nay là rằm mà chiều qua đi làm về nó không để ý nên không mua đồ thắp hương. Rồi mẹ nó bị trẹo chân từ đầu tuần mà cuối tuần nó mới sang. Mong mọi người hiểu và thông cảm cho nó.
Ngày trước nó chưa lấy chồng, chỉ có nhà bố mẹ đẻ là một. Bây giờ nó đã lấy chồng, nhà chồng là hai. Vậy mà nó có cảm giác không có nơi nào để về. Cảm giác bơ vơ ghê gớm lắm. Mong rằng ông trời sớm ban em bé cho hai vợ chồng để nó được yên lòng, chấm dứt những chuỗi ngày lo sợ.






Worry!

Mấy ngày hôm nay mình mới hiểu thế nào là lo lắng thực sự. Liệu ai đó có không lo lắng nếu như một điều gì đó có thể đe dọa tới tổ ấm của họ hay không? Mình cũng chỉ là theo phản xạ, cứ nghĩ ngợi lung tung.Hôm qua thứ 3, được ngày công ty mất điện ở nhà, trưa nằm ngủ mà mơ mẩn rồi giật mình thon thót. Mơ chồng đi lấy người mới.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

SAU TRẬN ỐM

Lâu rồi không vào blog.
Sau trận ốm gần 2 tuần, hôm nay sức khỏe mới dần hồi phục. Cảm giác ấm nóng trong người. Mấy hôm trước không hiểu bị sao mà lúc nào cũng cảm thấy lạnh, chân tay thì lủn nhủn ra. Sáng nay mình đã mặc được áo cộc tay đi làm.
Cả bố mẹ và chồng mình cũng dần khỏe lại. Cuộc sống lại tươi vui trở lại.
Năm nay được dự báo là không mấy tốt đẹp với mình, chồng mình và cả gia đình. Thành ra tâm lý lúc nào cũng lo lắng, sợ chuyện chẳng lành nào đó xảy ra. Sự ra đi đột ngột của chú khiến mình bàng hoàng quá. Mình cảm giác như chuyện ở lại và ra đi chỉ trong tích tắc, chẳng ai biết trước được điều gì. Mình sợ một ngày nào đó bố mẹ hay người thân của mình cũng phải ra đi. Ai cũng biết là sẽ phải đến cái lúc sinh ly tử biệt nhưng mà cảm giác mất mát là không thể nào tránh khỏi. Nhất là lại ra đi quá nhanh như thế.
Mình tự nhủ là phải luôn sống tươi vui và thoải mái. Ít lo âu, buồn rầu để sau này không phải hối tiếc chi. Nhưng với cái tính hay lo nghĩ vẩn vơ của mình thì khó có thể như thế được. 
Về nhà chồng được nửa năm, nhiều thứ cảm xúc đan xen. Nhưng chốt cuối cùng là mình cũng chưa có gì phải hối tiếc. Duy chỉ có hơi lo lắng một chút là vì mình vẫn chưa có em bé mà thôi. Hai vợ chồng đang mong lắm. Cả 2 bên ông bà cũng đều mong. Mình cầu mong em bé sớm đến với vợ chồng mình. Được như vậy thì quá là hạnh phúc rồi.
Tết độc lập năm nay đươc nghỉ nhiều ngày, mình muốn đi chơi quá. Muốn thay đổi không khí một chút. Lâu rồi mình dành trọn vẹn thời gian cho chồng, gia đình và công việc. Bạn bè và những sở thích cá nhân bị dẹp sang 1 bên. Mình muốn đi Sapa chơi. 30/3 là sinh nhật mình. Đã xin nghỉ để 2 vợ chồng đi chơi, thế mà trời lại mưa. Vậy  là lại phải hoãn chuyến đi. Nếu đợt này không đi được thì chắc phải lâu lắm mới đi được.

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Buồn ngủ quá đi

Lâu lắm rồi không vào blog, à quên, có vào nhưng mà không viết lách gì. Từ khi có gia đình đến giờ bớt thời gian vào bog, bớt than thở và mơ mộng trên face. Bây giờ toàn bộ thời gian là dành cho công việc và nỗ lực hết sức để trở thành một người vợ hiền, người dâu thảo.
Oạch. Ngoảnh đi ngoảnh lại, thấy mọi thứ quanh mình trôi đi quá nhanh. Ngoắt cái là đã về làm vợ được 3 tháng, đi làm ở chỗ mới 6 tháng và thời gian còn lại đến tết Nguyên Đán chỉ còn đếm từng ngày. Chả trách mà có những thứ chưa kịp quên thì đã có cả đống những thứ khác ào tới. Việc nào cũng cần, cũng muốn làm ngay. Thời gian thì không chờ đợi ai bao giờ. Con người cũng không thể nào cưỡng lại sự trôi đi vô tình của thời gian. Chỉ có thể làm những việc có ý nghĩa để nó không trôi qua vô ích mà thôi.
Có rất nhiều ham muốn nhưng có lẽ ngoài gia đình thì công việc cũng là một thứ khiến nó bị cuốn vào ghê gớm lắm. Muốn hoàn thành tốt công việc và không muốn bị các sếp khiển trách thì chỉ có cách là làm thật chăm chỉ. Tạm thời hài lòng với công việc hiện tại. Tuy còn rất nhiều bề bộn nhưng mà nó đã cố gắng làm tốt nhất có thể.
Hôm nay tự dưng ngáp liên tục. Có lẽ nó buồn ngủ quá. Oài. Đêm qua nó ngủ rất ngon giấc kia mà. Vậy mà sáng nay đi làm, nó cứ ngáp dài, ngáp ngắn, ngáp liên tục như một con nghiện nặng. Chắc là nghiện thật. Nó nghiện ngủ.