Hôm nay là trung thu. Thế mà mình lại ngôì ở nhà với cái máy tính vô tri này. Buổi chiều nay vừa học 6 tiết và thảo luận xong môn tiếng pháp. Kết quả cũng tàm tạm nhưng mà lúc về bị tắc đường, đến giờ còn nôn nao mùi xăng xe.
Đã mấy trung thu rồi mình không được về nhà nhỉ? Hôm qua lại là sinh nhật của Hoài và chị Thảo nữa chứ. Đã bao lâu rồi mình không có được không khí rộn ràng, háo hức chờ đến lúc phá cỗ nhỉ? Khi còn ở nhà thì những ngày như thế này nhà mình đông vui phải biết. Đến tận khi mình học cấp 3 mà bố vẫn làm riêng cho mình 1 cái đền ông sao thật to. Thế là dẫn lũ cháu đi rước đèn, sau đó về phá cỗ. Cả những thức ăn ngày ấy mình vẫn còn nhớ như in. Thế mà giờ lại ngồi đây một mình. Ôi tuổi thơ. Ai cho tôi 1 vé tàu để trở về với tuổi thơ đây nhỉ?
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó. Nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết mình đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó. Hãy làm những gì bạn muốn làm, mơ những gì bạn muốn mơ , tới đâu bạn muốn tới , trở thành những gì bạn muốn , bởi bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn muốn
Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010
Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010
sometimes don't understand myself !
Thế là kì mới cũng là kì học cuối cùng trong cuộc đời sinh viên của mình đã bắt đầu được 1 tháng. Cũng chưa có gì đáng kể. Khép lại một kì học trước với một số thành công nho nhỏ, lại bắt đầu chu trình như cũ: học, thảo luận, thi. Kì này mình quyết định không làm thêm gì hết, không đi chơi và chỉ học ngoại ngữ thôi. Riêng việc học tiếng anh đã là vấn đề rất lớn rồi, lại thêm 1 tuần 2 buổi tiếng pháp làm đầu óc mình muốn nổ tung. Nhiều lúc chả còn biết là phải làm cái gì trước, cái gì sau nữa. Ví dụ như hôm nay, một ngày cuối tuần đẹp trời, không đi chơi, không ngủ, mà cũng không học bài nốt. Chả hiểu sao thời tiết đẹp như vậy mà mình không làm được việc gì cho ra hồn.
Tối nay không muốn ở nhà nữa. Gọi điện cho lũ bạn rủ đi "bụi", thế mà có đứa nào đi cùng đâu. Đành ở nhà tìm tài liệu cho môn KTTVN. Tìm một hồi mà chẳng thấy thông tin gì hết. Lại chán. Chợt nhớ ra lâu rùi không entry nên vào đây nghịch chút.
Hôm nay trong số bạn bè của mình có người" theo chồng bỏ cuộc chơi". Con Xuân về nhà chồng. Biết được tin này trong lòng có nhiều suy nghĩ mông lung. Tự dưng thấy buồn buồn vì trong lòng trống rỗng. Tuổi này rùi mà chả có một ai để nhớ nhung gì hết. Lúc nào cũng như con nít. Nhưng mà cũng chẳng phải muốn hay không muốn mà được, cái gì đến nó sẽ đến. Mỗi người một phận, chẳng bít hay dở thế nào.
Ngoài trời đang mưa lất phất. Những cơn mưa thế này làm cho đường phố ít bụi hơn, không khí trong lành hơn. Ít nhất thì ra đường cũng không cần đội mũ và đeo khẩu trang. Những lúc thế này, mình muốn đi lang thang một mình, đi đâu không định trước.
Sao mùa thu lâu về quá vậy. Chờ mãi mà chưa thấy cái cảm giác se se lạnh, nằm ngủ vừa bật quạt, vừa đắp chăn bông ấy. Mình rất thích tiết trời mùa thu, không quá nóng nực oi bức như mùa hè và không quá lạnh lẽo như mùa đông, cũng chẳng ẩm ướt như mùa xuân. Cái gì cũng vừa phải. Tâm trạng con người vào mùa này dường như cũng dễ chịu hơn. Hi vọng là mùa thu năm nay mình cố gắng ăn nhiều cho mập lên chút nữa.Hjhj Mình hơi buồn vì học tiếng anh mãi mà không vào, mai lại thi rồi. Không bít sao nữa nên nghe bài "don't know why" vậy. Mọi người cùng nghe nhé.
Tối nay không muốn ở nhà nữa. Gọi điện cho lũ bạn rủ đi "bụi", thế mà có đứa nào đi cùng đâu. Đành ở nhà tìm tài liệu cho môn KTTVN. Tìm một hồi mà chẳng thấy thông tin gì hết. Lại chán. Chợt nhớ ra lâu rùi không entry nên vào đây nghịch chút.
Hôm nay trong số bạn bè của mình có người" theo chồng bỏ cuộc chơi". Con Xuân về nhà chồng. Biết được tin này trong lòng có nhiều suy nghĩ mông lung. Tự dưng thấy buồn buồn vì trong lòng trống rỗng. Tuổi này rùi mà chả có một ai để nhớ nhung gì hết. Lúc nào cũng như con nít. Nhưng mà cũng chẳng phải muốn hay không muốn mà được, cái gì đến nó sẽ đến. Mỗi người một phận, chẳng bít hay dở thế nào.
Ngoài trời đang mưa lất phất. Những cơn mưa thế này làm cho đường phố ít bụi hơn, không khí trong lành hơn. Ít nhất thì ra đường cũng không cần đội mũ và đeo khẩu trang. Những lúc thế này, mình muốn đi lang thang một mình, đi đâu không định trước.
Sao mùa thu lâu về quá vậy. Chờ mãi mà chưa thấy cái cảm giác se se lạnh, nằm ngủ vừa bật quạt, vừa đắp chăn bông ấy. Mình rất thích tiết trời mùa thu, không quá nóng nực oi bức như mùa hè và không quá lạnh lẽo như mùa đông, cũng chẳng ẩm ướt như mùa xuân. Cái gì cũng vừa phải. Tâm trạng con người vào mùa này dường như cũng dễ chịu hơn. Hi vọng là mùa thu năm nay mình cố gắng ăn nhiều cho mập lên chút nữa.Hjhj Mình hơi buồn vì học tiếng anh mãi mà không vào, mai lại thi rồi. Không bít sao nữa nên nghe bài "don't know why" vậy. Mọi người cùng nghe nhé.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)