Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

M1-T7- THANG MUA NGAU, THANG CO HON

Lâu lắm rồi mới có vài phút thư thái thế này. Ít hàng ít tiền ít nhức đầu hơn các tháng trước.
Đã đến tháng 7, tháng mưa ngâu, chắc hoa hồng cũng ít hơn các tháng trước.
Mình tự dưng mất hết nhiệt huyết làm việc. À mà không, mất hết cả nhiệt huyết với cuộc sống.
Con người trở nên ì ạch, ỉ lại,lười biếng. Lắm lúc cũng thấy tội tội cho chồng. Càng ngày càng chán nản bản thân đã không làm đúng thiên chức 1 người vợ. Cơm nước, nhà cửa thiếu chu toàn, chuyện vợ chồng cũng giảm niềm hưng phấn. Chỉ có mỗi công việc là chú tâm và hoàn thành xuất sắc thôi. Vậy mà giờ cũng chán nốt.
Hai vợ chồng có những lúc dỗi hờn nhau, xong rồi lại đâu vào đấy. Lâu lắm rồi không gục đầu vào ngực chồng khóc nức nở đến vậy.
Lúc chồng ngủ, mình nằm nhìn chồng mới nhận ra 1 điều mình quan tâm đến chồng vẫn chưa đử.
Nhớ lần đầu tiên gặp, khuôn mặt bầu bĩnh, thân hình vạm vỡ khỏe mạnh. Vậy mà sau 3 năm chung sống, mình thấy chồng già nua nhanh chóng. Hay tại cái đầu cắt ngắn ngủn.

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

SO SICK

Lâu rồi không vào blog.
Kể từ cái trưa hôm đó đăng nhập không được, lên mạng tìm hiểu thấy bảo VNPT đóng cửa blog google làm mình chán nản quá, cứ nghĩ không khi nào login vào được nữa.
Trưa nay lượn một vòng face, chán nản vì không có tin gì mới, out ra và tiếp tục mò mẫm vào blog.
Oh. May. lại login được vào

Trong người đang bị cơn cảm cúm hành hạ. Đau đầu quá mà công việc thì nhiều và căng thẳng nên không muốn nghỉ, vì biết nghỉ rồi hôm nào đi làm công việc lại chất đống lên. Mãi mãi lúc nào cũng bị công việc đeo đuổi. Thầm nghĩ không biết đến khi nào mình mới đeo đuổi công việc. 
 Dù rất bận bịu công việc nhưng lúc nào mình cũng lo lắng cho bố nằm ở bệnh viện Kiến An. Không biết bố có đỡ hơn tý nào không? Tối nay nấu món gì cho bố ăn ? Bố ra đây được 10 ngày rồi, ngày nào cũng mang cơm tối cho bố.
Đi làm về dù rất mệt mỏi, nhưng việc đi chợ, nấu nướng và mang cơm cho bố làm mình rất thích. Nhất là khi thấy toàn bộ thức ăn mình mang xuống, bố đều ăn một cách rất ngon lành và sạch bách. Như thế mọi mệt nhọc tan biến hết. Chỉ mong sao bố nhanh khỏe và sống lâu bên con cháu.

Còn hơn tuần nữa là chồng về rồi. Hồi hộp, thấp thỏm và mong ngòng. Không kìm được lại vào face nhắn tin trêu đểu chồng. Chỉ mong sao thời gian trôi thật nhanh, vèo cái là lại đến cuối tuần sau.
Cuối tuần sao hai vợ chồng sẽ về quê ăn giỗ ông nội, lúc đấy đông đủ mọi người chắc là vui lắm đây. 
Mình hi vọng đợt này về, Chồng không phải đi xa nữa, sẽ được ở trên bờ làm việc để hai vợ chồng được gần nhau và có kế hoạch sinh em bé.