Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Xe đạp ơi!!!


Chiều nay cho bà Huệ mượn xe tự dưng thấy nhớ xe đạp của mình vô cùng. Từ ngày đi học lớp hai đã bắt đầu trèo lên xe đạp tập đi rồi! từ ngày đó tới giờ đã đi k biết bao nhiêu chiếc xe đạp rồi, mỗi chiếc xe đều gắn với rất nhiều kỷ niệm khó quên, có cả những vết sẹo, hay có những lần đi xe bị ngã xuống ruộng dập cả một đám luá hi. Còn nhớ ngày xưa cu Hiếu nhà mình đi biếu ông nội một quả mít vào buổi tối, đến lúc về qua mấy cái mộ giữa đồng cu cậu sợ ma quá thả tay ra để cầu nguyện thế là ngã chỏng quèo xuống ruộng hi.
Không biết từ bao giờ nữa xe đạp trở thành một phần k thể thiếu đối với cuộc sống của mình, không phải chỉ vì nó là một phương tiện để đi lại đâu. mỗi khi xe bị hỏng gì tự dưng mình cũng thấy thương thương thế nào ấy. thương xe mà cũng thương mình nữa. Và vô cùng bực mình mỗi khi vừa rửa xe xong lại bị người khác mượn đi chợ, đã thế đi làm bẩn xe lại còn không dội nước cho bớt bẩn cho người ta, bảo thế có tức kkhông? tớ thì rất bực mình bởi cũng tiếc cái công mình vất vả rửa xe nữa hic.
và mỗi làn đi chơi với hội độc thân toàn đi bằng xe đạp đấy thôi, ai cũng tíu tít cười hehe! tui iu xe đạp của tui lắm iu cả xe của các bà nữa (vì khi xe tui hỏng thì có thể đi nhờ xe của các bà mà hihi!)