Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

Stay at home lonely



hi!!

Hiện giờ tớ đang ở nhà một mình. Mà tẹo nữa cũng phải đi học đến 9h cơ, tranh thủ kiếm ăn tí mà. Tớ nghĩ mình nên vào đây xem có gì mới không? Mấy lần định post ảnh đi xem lễ hội hoa và gần đây nhất là cuộc đi dã ngoại ở Sóc Sơn nhưng mà đành khất mọi người vậy. Tớ đang phải hoàn thành nghiên cứu khoa học nên cũng hơi bận.
Mà dạo này tinh thần tớ không ổn định cho lắm. Chẳng hiểu tại sao cứ lo lắng vẩn vơ. Nhiều lúc tớ cũng chẳng biết trong đầu mình đang nghĩ gì nữa. Có nhiều chuyện mà tớ không thể chia sẻ cùng ai được, mà có nói các bạn cũng chẳng hiểu được. Nói chung là rất linh tinh lang tang vì bản thân tớ cũng còn không thể gọi tên xem đó là những cái gì. Chỉ biết là nó cứ luẩn quẩn trong đầu óc khiến tớ lúc buồn lúc vui mà chả hiểu vì lý do gì. Nó làm tớ làm việc gì cũng không nên hồn. Không biết làm sao để thoát ra được.Vừa cười đấy nhưng cũng lại có thể khóc được ngay. Thế mới buồn cười chứ!
Hôm nay ở nhà một mình. Bình thản hơn suy nghĩ về một vài điều nhưng cũng chẳng khá hơn. Có lẽ tớ cần có một thay đổi gì đó để mọi chuyện dễ dàng hơn. Các bạn giúp tớ nha.
Nói thực tớ chẳng hề giấu giếm các bạn điều gì, chỉ là bản thân  tớ không hiểu nổi nên cũng không thể nói cho các bạn biết là tớ đang bị làm sao nữa. Khi có các bạn bên cạnh tớ cảm thấy tốt hơn rất nhiều. Và tớ không nghĩ một ngày nào đó chúng ta phải lìa xa nhau dù biết điều đó chỉ là sớm muộn mà thôi.
Cảm ơn các bạn rất nhiều!
Love You!

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Xe đạp ơi!!!


Chiều nay cho bà Huệ mượn xe tự dưng thấy nhớ xe đạp của mình vô cùng. Từ ngày đi học lớp hai đã bắt đầu trèo lên xe đạp tập đi rồi! từ ngày đó tới giờ đã đi k biết bao nhiêu chiếc xe đạp rồi, mỗi chiếc xe đều gắn với rất nhiều kỷ niệm khó quên, có cả những vết sẹo, hay có những lần đi xe bị ngã xuống ruộng dập cả một đám luá hi. Còn nhớ ngày xưa cu Hiếu nhà mình đi biếu ông nội một quả mít vào buổi tối, đến lúc về qua mấy cái mộ giữa đồng cu cậu sợ ma quá thả tay ra để cầu nguyện thế là ngã chỏng quèo xuống ruộng hi.
Không biết từ bao giờ nữa xe đạp trở thành một phần k thể thiếu đối với cuộc sống của mình, không phải chỉ vì nó là một phương tiện để đi lại đâu. mỗi khi xe bị hỏng gì tự dưng mình cũng thấy thương thương thế nào ấy. thương xe mà cũng thương mình nữa. Và vô cùng bực mình mỗi khi vừa rửa xe xong lại bị người khác mượn đi chợ, đã thế đi làm bẩn xe lại còn không dội nước cho bớt bẩn cho người ta, bảo thế có tức kkhông? tớ thì rất bực mình bởi cũng tiếc cái công mình vất vả rửa xe nữa hic.
và mỗi làn đi chơi với hội độc thân toàn đi bằng xe đạp đấy thôi, ai cũng tíu tít cười hehe! tui iu xe đạp của tui lắm iu cả xe của các bà nữa (vì khi xe tui hỏng thì có thể đi nhờ xe của các bà mà hihi!)