Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Chiều thứ 7

Thế là đã kết thúc tuần thử việc thứ 3. Hix. Nếu nghĩ đến ngày lĩnh lương thì thời gian trôi đi thật chậm. Còn nếu nhìn lại những gì mình đã học được, làm được thì thời gian trôi đi thật nhanh. Tất cả những gì mình làm được là 3 lô hàng, nhưng không lô nào suôn sẻ cả. Toàn bị dắt ở khâu mở phụ kiện và mã Hs. Hi vọng tuần tới là một tuần tốt đẹp với mình và không còn vướng ngại nào cho lô hàng chuẩn bị về vào đầu tuần tới. ( Lạy trời, phù hộ cho con.!!!!)
Nhiều lúc mình có cảm giác mình thật ngu ngốc, thật ngờ nghệch. Hay bị mọi người chê là Gà, bị cười mà không hiểu lý do vì sao. Mình là cô giáo của 3 e học sinh khác. Chúng coi mình là Gương vì bài nào mình cũng giải được. Thế mà đến công ty, đóng vai trò là mới học việc, mọi thứ còn lúng túng thì lại bị coi là ngố. Chắc tại mình thật thà quá.
Lát nữa là đến giờ dọn vệ sinh. Hôm nay đến phiên Hàng Nhập. Mình tiếc đứt ruột vì bao nhiêu giấy bị đốt đi. Lãng phí! Cho mình mang về có tốt hơn không.?
Chiều qua về sớm, rủ Huệ còi và Sóng đi chợ Cát Bi la liếm. Mình tiếc là không có tới 2 cái bụng để ăn. Hì. Nói thật là ngon bình thường, nhưng mà rẻ thật. Dạo này mình hay ăn quà vặt ở ngoài. Thế mà lại bị nhiệt miệng, nở bung nở bét miệng. Mà hôm qua không biết có ai nhắc khéo không mà đang ăn thì cắn vào môi. Hì. Chắc là phải ăn nhiều thứ nữa. Hehe. Cố chờ đến khi lĩnh lương, phải rủ mấy đứa đi chơi mí được.
Cả tuần vui vẻ!

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Tuần làm việc đầu tiên

Lâu lắm rùi không viết blog. Bỏ qua cả những dịp quan trọng nhất trong cuộc đời, không ghi lại điều gì nhưng những cảm xúc thì vẫn còn nguyên vẹn.
 01/06/2011 Bảo vệ xong luận văn
11/08/2011. Nhận bằng tốt nghiệp
10/10/2011. Ngày làm việc đầu tiên
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của tuần đầu tiên. Thấy mệt mỏi vì mọi chuyện chưa quen. Đang nhàn rỗi ban ngày, ngủ sưng cả mắt lên. Giờ phải đi làm, dậy sớm, trưa không ngủ và các hoạt động khác vẫn phải diễn ra. Tối nào cũng dạy thêm, thứ 7, chủ nhật dạy cả ngày. Thời gian gấp gáp, áp lực công việc khiến mình cảm thấy mệt mỏi. Nhưng cái mệt mỏi vì làm việc mình yêu thích khác với cái mệt mỏi vì phải chờ đợi công việc.
Một ngày trôi qua thật nhanh chóng, cũng cùng nghĩa với số tuổi của mình tăng lên. Thời gian còn lại càng ít đi.
Sáng 6h dậy, ăn sáng, giặt quần áo và 7h đi làm.
Làm đến 5h chiều
Dạy thêm từ 6h-đến 8h. Ăn cơm, tắm rửa và đi ngủ.
Ngày nào cũng nhịp độ như vậy. Không hiểu mình có thể duy trì bao lâu.
Chiều mai là một buổi chiều hiếm hoi mà mình dành riêng cho bản thân. Đi mua sắm và ăn vặt cùng với những người mình yêu quý là một điều rất thú vị.
Cả tuần vui vẻ!

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Những lời cha dạy con gái

Trên đường đời, sẽ có lúc con gái của bạn cần nghe những lời khuyên mạnh mẽ ấy, để có thể tiếp tục tiến lên...

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó.

Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy.

Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời con lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.