Bố mẹ!
Giờ này bố mẹ đã ngủ chưa nhỉ? Con nghĩ là mẹ chắc đã ngủ từ lâu, còn bố vẫn thức để xem world cup.
Con đã thi xong cách đây 3 ngày rùi nhưng con vẫn chưa thể về nhà được. Hôm nay xóm trọ thật vắng. Mọi người đã về quê nghỉ hè, chỉ còn lại 2 chị em ở lại.
Bình đi học từ sáng, chỉ còn mình con ở nhà. Không gian thật tĩnh mịch, yên ắng. Và con lại nhớ nhà, nhớ bố mẹ vô cùng.
Chiều đến, chả có việc gì làm. So với thời gian ôn thi vừa rồi, con thấy thời gian trôi qua thật chậm. Ở đây cũng có nhiều điểm giống với cảnh quê mình nhưng nhộn nhịp hơn. Nằm một mình đong đưa trên chiếc võng, con miên man theo những dòng suy nghĩ không đầu, không cuối.
Hai tháng nay con chưa về nhà mà tưởng như đi xa hàng mấy năm rồi ấy. Mặc dù vẫn gọi điện về nhà rất đều đặn, cũng vẫn nói chuyện với bố mẹ, anh chị và các cháu nhưng việc không được gặp mặt, không được nhìn thấy tận mắt làm cho con không yên. Mỗi buổi chiều đến, nhìn thấy nhà Bác (bên cạnh) quây quần bên con cháu, con lại chạnh lòng khi nghĩ về bố mẹ. Và con ước mình có thể về bên bố mẹ ngay lập tức. Con thèm bữa cơm gia đình.
Con đã đi học xa nhà được 3 năm và đang trong thời gian hoàn thành nốt khóa học. Mặc dù ít nhiều đã quen với cảnh xa nhà, xa vòng tay chăm sóc che chở của bố mẹ nhưng mỗi bận việc mà không về được là lòng con cứ như lửa đốt. Cho đến nay, hầu như đều đặn tháng nào con cũng về nhà. Trong khi bè con thì đã hết cái cảm giác nhớ nhà từ lâu lắm. Đối với con, gia đình luôn là mối quan tâm số 1. Mỗi lúc vui hay buồn, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất, làm cho tâm hồn thanh thản.
Đã có những lúc con thấy mình mệt mỏi, gần như kiệt sức. Có cả những lúc chán nản,chán nản với cuộc sống hiện tại, thất vọng với chính bản thân mình. Cũng có cả những lúc vui sướng vì những việc mà con đã làm được. Bất kể lúc nào con cũng nghĩ về nhà, nghĩ rằng bố mẹ sẽ cảm thấy thế nào khi con như thế.
Màn đêm buông xuống từ lúc nào con không hay biết. Cơn gió ở đâu ùa về làm bớt cái nóng nực của mùa hè. Dưới thuyền, mấy đứa trẻ con đang tíu tít tranh nhau đồ ăn và thích thú xem phim "Tây du ký"- bộ phim mà con cũng đã từng xem bao nhiêu lần vẫn không biết chán. Con bất chợt nhớ lại tuổi thơ của mình. Những kỉ niệm đẹp thời thơ ấu hiện về nguyên vẹn. Đẹp và ngây ngô quá.
Thời gian trôi qua thất nhanh. Mới hồi nào bố mẹ bảo con" bé xíu thế này, biết bao giờ học xong cấp 1 nhỉ?". Thế mà nay con sắp học xong cả Đại học rồi. Thời gian trôi qua thật nhanh nhưng cũng đã kịp để lại dấu ấn trên khuôn mặt của bố và cả trên mái tóc của mẹ. Hơn ai hết con là người nhận thấy rõ nhất. Con lo lắng....
Con nghĩ về tương lai. Con sẽ ra trường? sẽ làm gì? ở đâu? Còn bố mẹ sẽ ra sao trong những năm tới? Và con sợ mình sẽ không kịp làm gì khi bố mẹ đã già.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét