Thế là một mùa đông nữa lại về. Những cơn gió cứ vô tình thổi mà chẳng cần để ý xem có ai thích chúng như vậy không. Trên đường đi hoc về, những chiếc lá bất ngờ rơi xuống. Tôi khẽ giật mình.Thế là ba mùa đông xa nhà. Cái cảm giác cô đơn, lẻ loi của đứa con xa nhà từ năm nhất lại ùa về.Lúc tôi còn là tân sinh viên, trải qua mùa đông đầu tiên xa nhà thật là một kỳ tích lớn. Năm ấy không biết bị ốm bao lâu và mất bao nhiêu nước mắt vì cảm giác nhớ nhà. Bây giờ nhớ lại hồi đó mình thất ngốc. Nay tôi đã là sinh viên năm 3, có đỡ nhớ nhà hơn, mà không phải nói là đã quen với cảnh xa nhà thì đúng hơn, cho nên cũng bớt thấy lòng trống trải khi đông về.Bố mẹ à! con nhớ bố mẹ rất nhiều. Ở nơi xa xôi con luôn cầu mong bố mẹ được bình an,vui khỏe.
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó. Nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết mình đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó. Hãy làm những gì bạn muốn làm, mơ những gì bạn muốn mơ , tới đâu bạn muốn tới , trở thành những gì bạn muốn , bởi bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn muốn
Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009
Mùa đông lại về!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét