Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

SAU TRẬN ỐM

Lâu rồi không vào blog.
Sau trận ốm gần 2 tuần, hôm nay sức khỏe mới dần hồi phục. Cảm giác ấm nóng trong người. Mấy hôm trước không hiểu bị sao mà lúc nào cũng cảm thấy lạnh, chân tay thì lủn nhủn ra. Sáng nay mình đã mặc được áo cộc tay đi làm.
Cả bố mẹ và chồng mình cũng dần khỏe lại. Cuộc sống lại tươi vui trở lại.
Năm nay được dự báo là không mấy tốt đẹp với mình, chồng mình và cả gia đình. Thành ra tâm lý lúc nào cũng lo lắng, sợ chuyện chẳng lành nào đó xảy ra. Sự ra đi đột ngột của chú khiến mình bàng hoàng quá. Mình cảm giác như chuyện ở lại và ra đi chỉ trong tích tắc, chẳng ai biết trước được điều gì. Mình sợ một ngày nào đó bố mẹ hay người thân của mình cũng phải ra đi. Ai cũng biết là sẽ phải đến cái lúc sinh ly tử biệt nhưng mà cảm giác mất mát là không thể nào tránh khỏi. Nhất là lại ra đi quá nhanh như thế.
Mình tự nhủ là phải luôn sống tươi vui và thoải mái. Ít lo âu, buồn rầu để sau này không phải hối tiếc chi. Nhưng với cái tính hay lo nghĩ vẩn vơ của mình thì khó có thể như thế được. 
Về nhà chồng được nửa năm, nhiều thứ cảm xúc đan xen. Nhưng chốt cuối cùng là mình cũng chưa có gì phải hối tiếc. Duy chỉ có hơi lo lắng một chút là vì mình vẫn chưa có em bé mà thôi. Hai vợ chồng đang mong lắm. Cả 2 bên ông bà cũng đều mong. Mình cầu mong em bé sớm đến với vợ chồng mình. Được như vậy thì quá là hạnh phúc rồi.
Tết độc lập năm nay đươc nghỉ nhiều ngày, mình muốn đi chơi quá. Muốn thay đổi không khí một chút. Lâu rồi mình dành trọn vẹn thời gian cho chồng, gia đình và công việc. Bạn bè và những sở thích cá nhân bị dẹp sang 1 bên. Mình muốn đi Sapa chơi. 30/3 là sinh nhật mình. Đã xin nghỉ để 2 vợ chồng đi chơi, thế mà trời lại mưa. Vậy  là lại phải hoãn chuyến đi. Nếu đợt này không đi được thì chắc phải lâu lắm mới đi được.

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Buồn ngủ quá đi

Lâu lắm rồi không vào blog, à quên, có vào nhưng mà không viết lách gì. Từ khi có gia đình đến giờ bớt thời gian vào bog, bớt than thở và mơ mộng trên face. Bây giờ toàn bộ thời gian là dành cho công việc và nỗ lực hết sức để trở thành một người vợ hiền, người dâu thảo.
Oạch. Ngoảnh đi ngoảnh lại, thấy mọi thứ quanh mình trôi đi quá nhanh. Ngoắt cái là đã về làm vợ được 3 tháng, đi làm ở chỗ mới 6 tháng và thời gian còn lại đến tết Nguyên Đán chỉ còn đếm từng ngày. Chả trách mà có những thứ chưa kịp quên thì đã có cả đống những thứ khác ào tới. Việc nào cũng cần, cũng muốn làm ngay. Thời gian thì không chờ đợi ai bao giờ. Con người cũng không thể nào cưỡng lại sự trôi đi vô tình của thời gian. Chỉ có thể làm những việc có ý nghĩa để nó không trôi qua vô ích mà thôi.
Có rất nhiều ham muốn nhưng có lẽ ngoài gia đình thì công việc cũng là một thứ khiến nó bị cuốn vào ghê gớm lắm. Muốn hoàn thành tốt công việc và không muốn bị các sếp khiển trách thì chỉ có cách là làm thật chăm chỉ. Tạm thời hài lòng với công việc hiện tại. Tuy còn rất nhiều bề bộn nhưng mà nó đã cố gắng làm tốt nhất có thể.
Hôm nay tự dưng ngáp liên tục. Có lẽ nó buồn ngủ quá. Oài. Đêm qua nó ngủ rất ngon giấc kia mà. Vậy mà sáng nay đi làm, nó cứ ngáp dài, ngáp ngắn, ngáp liên tục như một con nghiện nặng. Chắc là nghiện thật. Nó nghiện ngủ.


Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Phiêu diêu! :D

Nhanh thật, đã hơn 2 tháng trôi qua. Cuối cùng thì cũng ký hđ. Moi việc coi là tốt đẹp. Công sức bỏ ra cũng không lãng phí. Nhưng mình tin đây chưa phải là điểm dừng chân cuối cùng.
Lâu lắm rồi, không viêt lách gì. Im lìm!
Một sự thay đổi lớn, rất lớn, có thể coi là bước ngoặt không nhỉ? Cảm giác khó có thể tả được. Một chút hứng khởi, tò mò, kèm theo một chút lo lắng, sợ hãi....Cuộc sống của một người đơn thân với một người đã có gia đình có khác nhau nhiều lắm không nhỉ?
Còn hơn 1 tuần nữa là đến ngày ấy. Hơi lo lắng một chút vì nó cũng không rành các thủ tục lắm. Nhưng tham khảo qua 2 đứa bạn ruột đã qua cầu thì cũng không có gì, người lớn bảo làm gì thì làm.
Vẫn chưa chuẩn bị được gì. Khoảng thời gian về Westfield này, bận rộn và cật lực làm tốt công việc khiến mình xao nhãng với bản thân và gia đình. Bù lại sự mệt mỏi là một bản đánh giá kết quả thử việc vượt trội và một phần niềm tin với lãnh đạo.
Hôm nay là thứ 7, sau khi làm bàn giao xong, tự dưng không có hứng thú làm gì hết. Đến lúc dẹp công việc sang 1 bên. Mơ màng nghĩ về ngày hạnh phúc sắp đến.
Đi mum mum thôi. Ngon ngon!